"Ai da......"
Hai người cùng đụng vào nhau, người chạy lên lầu chính là Lâm Thiên Tuyết, nàng thật không nghĩ tới ngay chỗ lên lầu lại gặp phải Phương Dật Thiên đang đi xuống, không kịp đề phòng liền đụng nhau. Tiếp theo, nàng cảm giác được thân thể của mình bị một đôi tay ôm lại một chút.
Nàng trong lòng cả kinh, ngẩng mặt lên nhìn, chứng kiến Phương Dật Thiên đang dang hai tay ra đỡ lấy thân thể của mình, nàng hé ra vẻ đẹp tuyệt luân vừa tức vừa giận trên khuôn mặt mình, hẵn giọng nói: "Anh... Anh buông tay ra mau, anh ôm em làm cái gì? Lưu manh!"
"Này...... Anh sợ em bị ngã nên mới đưa ta ra đỡ một chút, cũng không phải muốn ôm em." Phương Dật Thiên vừa nói vừa buông lỏng hai tay.