Sau khi nghe xong lời c*̉a Diệp Thiên, Đường Văn Viễn gật đầu, nói:
- Chuyện này c*̃ng dễ thôi, gần đây tác phẩm nghệ thuật Trung Quốc rất được ưa chuộng, rất nhiều tổ chức bán đấu giá có quy mô lớn c*̉a nước ngoài đều tổ chức các buổi bán đấu giá về tác phẩm nghệ thuật Trung Quốc, đến lúc đó tôi sẽ để ý giúp cậu!
Rất nhiều đại phú hào Hồng Kông đều có thói quen sưu tầm tác phẩm nghệ thuật, Đường Văn Viễn c*̃ng không ngoại lệ, trong nhà ông ta có hẳn phòng cất giữ tác phẩm nghệ thuật, có điều ông ta thu mua nhiều đồ đồng thau và gốm sứ, đối với những món như tranh chữ sách cổ lại không quan tâm mấy.
Biệt thự mà Cung Tiểu Tiểu tặng cho Diệp Thiên rất lớn, dù có ở tới bảy, tám người c*̃ng không chật chội gì.
Vợ chồng Tống Vi Lan đương nhiên là không muốn rời đi, còn Vu Thanh Nhã c*̃ng đã xin nghỉ phép dài hạn, để chăm sóc cho Diệp Thiên, đường đường là một tài nữ tốt nghiệp Hoa Thanh Viên, lại thông thạo không ít chức năng c*̉a một y tá.
Mặc dù nguyên thần không có cách nào để tu luyện nữa, nhưng đã hoàn toàn được c*̉ng cố, ngày này qua ngày khác, thương tích c*̉a Diệp Thiên lành dần với tốc độ đáng kinh ngạc.
Sau một tháng, hai cánh tay bị gãy xương c*̉a Diệp Thiên đã khỏi được sáu bảy phần, dù vẫn không thể dùng sức để nâng vật nặng, nhưng lúc ăn cơm c*̃ng không cần Vu Thanh Nhã đút từng miếng nữa.