Diệp Vân liếc mắt nhìn đã nhận ra tên thanh niên nam tử đi đầu kia là nữ giả nam trang, chính là Quân Nhược Lan lúc trước tại Thiên Kiếm Tông.
Quân Nhược Lan mặc một chiếc trường bào, mái tóc được buộc lên giấu dưới chiếc khăn vuông của văn sĩ, thoạt nhìn nho nhã lại không mất đi vẻ thanh lệ.
Hai gã thanh niên nam tử bên cạnh Quân Nhược Lan, đứng ở phía sau lưng nàng chừng nửa phần, trên mặt mang theo một tia cảnh giác, lại có một chút cung kính.
"Diệp Vân, ngươi quả nhiên đến Đại Tần đế quốc rồi, lại có thể tiến vào Lạc Lôi Cốc, đúng là ra ngoài ý định." Quân Nhược Lan nhìn Diệp Vân, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy kinh ngạc.
Diệp Vân cũng không trả lời ngay, hắn nhìn Quân Nhược Lan có đến nửa ngày, nói: "Ngày đó ta đã biết ngươi cũng không phải là đệ tử của Thiên Kiếm Tông ta, hẳn là đến từ Đại Tần đế quốc. Không thể tưởng được ngươi lại có được loại bảo vật như thế này bảo vệ, có thể tiến vào bảo tàng chi địa của Lạc Lôi Cốc, thật sự là vượt quá dự liệu của ta."