Biên: ronkute
"Ngươi muốn chúng ta cho ngươi một câu trả lời hợp lý?" Thiên Thần Thích Thác với vẻ mặt âm trầm ngồi ở bên trên nhìn xuống cô gái mặc đồ trắng này, sát ý tràn ngập.
Dù gì đây cũng là Thiên Chi Thành, không cho kẻ khác ăn nói thô lỗ, cho dù Thiên Nhân tộc làm cái gì thì người ngoài cũng không nên can thiệp và uy h**p.
Ánh mắt của mấy Thiên Thần khác lạnh lẽo, đã là Thiên Thần thì tâm tình rất ít dao động nhưng lần này bọn họ khó nén tức giận, đều phóng ra phù quang chuẩn bị xuất thủ.
"Một mình ngươi đối phó bọn họ không được, đi nhanh lên đi." Thạch Hạo truyền âm, hắn không cho là Diệp Khuynh Tiên có thể địch lại cả Thiên Chi Thành.
"Yên tâm, ngươi là tiểu đệ của ta, tất nhiên ta sẽ mang ngươi đi ra ngoài". Diệp Khuynh Tiên cười nói, cũng không lo lắng gì.
Thạch Hạo yên lặng, muốn thu hắn làm tiểu đệ?!
"Tiên tử, thu huynh trưởng à?" Khổng Cầu Kỷ không chút xấu hổ, l**m mặt áp sát tới.
"Cút!" Diệp Khuynh Tiên tuy rằng phong thái tuyệt thế, đẹp đến mức gần như mộng ảo, nhưng giờ phút mấu chốt cũng không một chút ẩu tả, một chữ chặn ngang khiến Nhị Ngốc tử trợn tròn mắt.
"Được rồi!" Thích Thác mở miệng, thấy nàng không coi ai ra gì dám chuyện trò với người khác trước mặt bọn họ, không để ý gì đến mấy đại Thiên Thần nên ánh mắt càng lạnh hơn.
"Ngươi muốn ta cho một câu trả lời sao?" Diệp Khuynh Tiên xoay người hỏi.
"Đây là Thiên Nhân tộc, không phải môn phái của ngươi, đừng nói là chúng ta bắt giữ Hoang với ý đồ khác, chính là lập tức đánh chết hắn c*̃ng không tới phiên ngươi quản!" Thích Thác lạnh giọng nói, cũng nhìn lướt qua Thạch Hạo.