Rồi sau đó, liên tiếp pháo hoa được bắn lên, trong phút chốc đốt cả bầu trời đêm sáng lên, lóng lánh mà mỹ lệ.
Nàng bảo hạ nhân chuẩn bị pháo hoa, là để che dấu pháo hiệu của nàng, đột nhiên bắn một bông pháo hoa nhất định sẽ làm người khác chú ý -, còn đánh rắn động cỏ, bất lợi cho việc đào tẩu của nàng
Phượng Cô, hắn quyết tâm không thả nàng ra đi.
Nhưng nàng lại không muốn ở lại đây dù chỉ là thêm một khắc.
Dù cho hắn có yêu, cũng không thể đưa những thứ đã mất đi quay về.
Bất quá vẫn còn chỗ may mắn, hắn hạ lệnh cho người hầu thỏa mãn mọi yêu cầu của nàng.
Cho nên khi nàng nói muốn xem pháo hoa, trời chưa tối bọn họ đã chuẩn bị xong xuôi.
Nhưng cũng không tệ, nàng ít được xem pháo hoa, giờ xem cũng thấy có hứng thú.
Ngồi trong sân, nhìn từng bông pháo hoa lần lượt nở rộ, biến ảo ra những đóa hoa các loại, còn ra các loài động vật khác nhau, đúng là rất tuyệt đẹp.
Xem một hồi, tính toán thời gian chắc cũng không sai biệt nhiều lắm.
Nàng giơ ti quyên lên che miệng ngáp một cái, ánh mắt cũng mệt mỏi rất nhiều, Hồng Thư đứng cạnh nhìn thấy, liền hỏi: "Phu nhân mệt nhọc sao?"
Cả Phượng phủ, chỉ có khi gặp Hồng Thư là nàng thấy vui vẻ một chút.
Nhớ lúc Hồng Thư nhìn thấy nàng, gương mặt kinh ngạc sững sờ.
Nha đầu thẳng thắn mà ghét kẻ ác như thù này, dĩ nhiên ôm lấy nàng khóc rống, như thể nước mắt một đời dồn vào lần khóc đấy.
Cổ có Mạnh Khương Nữ khóc đổ Trường Thành, nàng thật lòng sợ là nếu để Hồng Thư khóc nữa thì cả Phượng Vũ Cửu Thiên cũng bị cuốn trôi.
Nhưng thực sự trong lòng nàng rất cảm động, khi ôm lấy Hồng Thư, mắt nàng cũng ầng ậc nước, Hồng Thư là tri kỷ duy nhất của nàng tại Phượng gia.
Chỉ tiếc, mới quen không lâu đã phải xa nhau.
"Đúng vậy, có chút mệt nhọc, ta muốn nghỉ ngơi." Vãn Thanh nhẹ nhàng nói, khẽ thở dài.
"Dừng lại, phu nhân mệt rồi, các ngươi dọn dẹp xong nhớ lui ra hết!" Hồng Thư bắt đầu chỉ huy người hầu dọn dẹp.
…
Đuổi Hồng Thư rời đi, Vãn Thanh nằm ở trên giường, lẳng lặng chờ Tà Phong đến.