Trên đỉnh Thiên Nữ phong, mọi người trong lòng đầy vui mừng, ai cũng cảm thấy mừng rỡ vô cùng trước thực lực do Thiên Lân thể hiện ra. Gần đó, mấy người Ngũ Sắc Thiên Vực vẻ mặt nặng nề, tuy nhờ tay Thiên Lân đánh trọng thương Hắc Ma, nhưng sự mạnh mẽ vĩ đại của Thiên Lân lại là chuyện mà bọn họ hoàn toàn không hy vọng có thể nhìn thấy được. Tỏa Hồn ánh mắt âm lạnh, đứng yên bất động chăm chú nhìn Thiên Lân, vẻ mặt rất nghiêm trọng nặng nề. U Ảo Vũ Tiên mặt không thay đổi, trong lòng lại than thở, với sự mạnh mẽ ghê gớm của Thiên Lân, y cảm thấy khổ sở vô cùng, trong lòng không khỏi có ý muốn bỏ chạy.
Nhẹ nhàng hạ xuống đỉnh núi, Thiên Lân vừa mới đứng yên, Lâm Y Tuyết đã đến bên cạnh, vẻ mặt đầy quan tâm lên tiếng:
- Thiên Lân sư huynh, thương thế của huynh có nặng nề lắm không?
Thiên Lân mỉm cười đáp:
- Không đáng ngại, nghỉ ngơi một lúc là được rồi.
Lâm Y Tuyết cười duyên đáp lại:
- Không sao là tốt rồi, nhanh theo muội qua đây.
Nắm lấy tay áo Thiên Lân, Lâm Y Tuyết kéo chàng đi thẳng về phía mọi người.
Nhìn Thiên Lân, các nàng cười tươi rói, vô cùng thỏa mãn với biểu hiện của hắn. Đồ Thiên cảm khái rất sâu, thở dài nói: