Ngả Đặc Lý Kỳ nói tới đây mặt mũi chuyển sang vô cùng ngưng trọng: "Đó chính là bất kỳ người nào cản trở Thần Vực quật khởi đều phải bị thanh trừ."
Lão nhân cười lạnh: "Cho dù đó là ngươi?"
Ngả Đặc Lý Kỳ bỗng nhiên cười lên ầm ầm: "Ngươi đúng là làm cho ta quá thất vọng, có phải ngươi nghĩ là ta rất quý trọng tính mạng của mình? Trong mắt ngươi, ta là người như vậy sao?"
Ngả Đặc Lý Kỳ lắc đầu, dùng ánh mắt thương hại nhìn sang vị lão nhân kia: "Từ lúc Quân Đồ Minh công hãm Thần Vực, ta đã tùy thời chuẩn bị kính dâng tính mạng của mình rồi. Dĩ nhiên điều đó cần phải có một điều kiện tiên quyết, đó là cái chết của ta có thể chứng kiến Thần Vực quật khởi, như vậy ta sẽ không ngần ngại chút nào."
Lan Bác Tư Bản nhìn gương mặt già nua của Ngả Đặc Lý Kỳ, cảm xúc trong lòng ngổn ngang trăm mối. Hắn vốn cho là Ngả Đặc Lý Kỳ đối nghịch với mình bấy lâu nay chỉ là vì nhớ nhung quyền thế, nhưng bây giờ nhìn lại thật ra điểm xuất phát của Ngả Đặc Lý Kỳ và hắn là giống nhau. Khác biệt duy nhất là Ngả Đặc Lý Kỳ lựa chọn một con đường khác mà thôi.
Ngả Đặc Lý Kỳ chú ý tới vẻ mặt Lan Bác Tư Bản, không khỏi cười nói: "Đã lâu không nói nhiều như vậy rồi, ngươi ngàn vạn lần đừng có nghĩ rằng ta là người đại công vô tư. Người xưa thường nói người sắp chết chỉ nói điều thiện, ngươi có thể lý giải thành ta nghĩ lưu lại cho mọi người một ấn tượng tốt đẹp trước khi chết mà thôi. Lan Bác Tư Bản, Bất Hủ truyền thừa thức tỉnh là cơ hội duy nhất của Thần Vực, vứt sạch phần thiện lương trong lòng ngươi đi, không nên do dự nữa, bắt đầu từ ngày hôm nay, Thần Vực sẽ không còn thanh âm đối nghịch với ngươi tồn tại, ta tin tưởng ngươi có năng lực như thế."
"Ta không tin." Lão nhân kia bỗng nhiên gằn giọng, tức giận cực độ hoặc là sợ hãi đã khiến khuôn mặt hắn vặn vẹo vô cùng dữ tợn: "Ngả Đặc Lý Kỳ, ngươi không thể nào đại biểu cho mọi người chúng ta, ngươi muốn chết đó là chuyện của ngươi. Nhưng chúng ta cũng không có làm sai, tại sao chuyện Dĩ Tát làm lại để chúng ta gánh chịu hậu quả?"