Tả Đăng Phong xuất hiện làm thiếu niên cực kỳ khiếp sợ, theo bản năng mũi tên chuyển lên, nhắm thẳng vào Tả Đăng Phong.
"Cậu muốn giết chúng đúng không?" Tả Đăng Phong chỉ đám sói, cung tên của thiếu niên này không xi nhê gì với hắn.?
"Chính thế." Thiếu niên gật đầu. Mặt trăng đã lên cao, thiếu niên nhìn thấy rõ Tả Đăng Phong, nhìn thấy nét mặt và nụ cười đầy thiện ý của hắn.?
Tả Đăng Phong cau mày. Hắn hiểu rõ truyền thống văn hóa Trung Quốc. Chữ "Chính thế" thời cổ đại có rất nhiều ý tứ. Nếu dùng riêng một mình trong lúc nói chuyện với nhau thì có nghĩa là "Đúng vậy", nhưng cách nói này từ sau thời Đường rất ít được sử dụng.
"Thập Tam. Giao cho mày" Tả Đăng Phong khoát tay.
Sói này to con, sức mạnh và tốc độ đều hơn hẳn sói thường nhiều, đối với Thập Tam đối thủ thế này mới có chút ý nghĩa. Thập Tam lập tức từ trên cây nhảy xuống.?
Tả Đăng Phong không buồn xem cuộc chiến. Sói này đối với đội buôn và lạc đà thì còn chiếm thượng phong, nhưng đối chiến với Thập Tam thì tuyệt đối không gây được chút khó khăn nào, hắn căn bản không cần phải quan tâm.