Thấy nàng hai mắt mơ hồ như sương mù, như khói như mưa nhìn hắn, Long Phi Ly khẽ chau mày, sợ nàng không thích, nhìn qua, đem hai người khoảng cách kéo ra chút ít.
Một người đang trước mắt ngươi, ngươi sao còn có thể nghĩ gì, đúng là, nàng xác thực nhớ hắn, có chút khó hiểu cùng oán giận vì hắn đột nhiên tách ra.
"A Ly." Chu Thất cúi đầu gọi, đưa tay ôm cổ của hắn, môi rời khỏi môi hắn, đầu lưỡi duỗi ra, lướt nhẹ qua cằm hắn, mút lấy, cắn nhẹ hầu kết hắn.
Tay đưa vào trong quần áo, dựa vào trí nhớ vuốt nhẹ vết sẹo những năm gần đây hắn vì nàng bị tổn thương, có nơi đã không còn dấu vết, có vết sẹo vẫn còn, còn có nơi mới bị tổn thương.
Thân thể hắn căng thẳng, cứng ngắc hơn, cảm giác được chỗ lửa nóng nóng hổi của hắn, nàng xấu hổ, quay đầu đi.