Sỹ Đồ Phong Lưu

Chương 484: Chuyện hoang đường


Chương trước Chương tiếp

- Đồ con đĩ thối tha, mày đừng tưởng tao không biết. Sau mỗi một lần mày đều lén lút uống thuôc. Mày đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ chưa?
Hầu Phương Minh như mèo giẫm phải đuôi liền nhảy dựng ngược lên. Lao tới trước mặt Lâm Sơ Ảnh giơ tay lên như muốn đánh. Nhưng thấy vẻ mặt Lâm Sơ Ảnh không hề có thay đổi. Thậm chí khóe miệng vẫn không hề mất đi nụ cười khinh miệt thì không hạ nổi tay xuống.
- Con mẹ nó.
Hầu Phương Minh như đưa đám tang, hạ tay rồi ngồi xuống.
Trên mặt Lâm Sơ Ảnh cũng hiện lên vẻ không đành lòng, hừ một tiếng rồi từ từ đứng lên chìa tay tắt TV.
Sau khi trong phòng khôi phục lại sự yên tĩnh thì lúc này mới thản nhiên nói:
- Ba năm qua không phải tôi không hề giúp anh. Khi làm hòn đảo tôi cũng đã nói qua cái này cũng chưa chắc không phải là một cơ hội đâu. Kết quả như nào? Hòn đảo ở trong tay anh thì cỏ mọc dài còn vào trong tay người khác thì biến thành một khu vui chơi giải trí trên nước sắp đưa ra thị trường. Tự anh nói xem, lần đó trong thời khắc mấu chốt nếu tôi không khuyên anh nhưng anh có nghe lọt được câu nào không? Người bị nhục chủ yếu là do mình tự chuốc nhục mà thôi. Dương Phàm chính là người miêu tả chân thực của câu nói đó. Anh nếu muốn làm một thương nhân thành công thì đầu tiên phải quên cha anh là chủ tịch tỉnh đi. Sau đó mới có thể trở thành một thương nhân thành công được. Nếu anh mà không quên được điều đó thì cả đời này anh chỉ có thể núp dưới sự che chở của bố anh. Giống như một con chó sắp chết sống lay lắt. Còn về chuyện con cái. Anh cảm thấy nếu sinh con ra thì anh có dạy bảo tốt được không?
Lâm Sơ Ảnh nói một cách bình tĩnh giống như dòng nước chảy xuôi. Nhưng lại giống như quất một roi vào mặt Hầu Phương Minh. Nhất là một câu cuối cùng. Đâm sâu vào trong lòng Hầu Phương Minh. Hai tay hắn che mặt đau đớn.
Trong phòng lại một lần nữa rơi vào trầm lặng. Cuối cùng Lâm Sơ Ảnh thở dài nói:
- Hãy hạ thấp thái độ xuống. Đi làm theo yêu cầu của ba anh đi. Nếu không anh chẳng thu hoạch được gì trong cái khối công lao của thành phố Hải Tân đâu.
Lời của Lâm Sơ Ảnh đã chạm tới sự yếu đuối tự ti chôn sâu trong lòng Hầu Phương Minh. Tuy rằng chưa dám nói bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thì thối rữa. Nhưng cũng không cách xa mấy.
Từ trong hội nghị thường kỳ của Tỉnh ủy đi ra, Khương Thanh Bình bước đi đều xiêu vẹo. Ở trên hội nghị thì Triệu Việt đầu tiên là nghiêm khắc phê bình công tác của Ủy ban Kỷ luật tỉnh. Bảo mật chỉ là thùng rỗng kêu to. Sau đó chuyển đề tài câu chuyện. Ám chỉ một số đồng chí trong bộ máy không biết nhìn người. Bị những thứ bên ngoài mê hoặc.
Rất rõ ràng là Triệu Việt ám chỉ chuyện Khương Thanh Bình điểm danh khen ngợi thành phố Thập Thông ở trên hội nghị công tác của Sở Giao thông. Tuy rằng không có nói thẳng nhưng điều này chẳng khác nào đã đập vào mặt rồi. Nếu không phải kiêng kị sau lưng Khương Thanh Bình có người thì chắc chắn Triệu Việt sẽ không khách khí như vậy.
Sau khi Triệu Việt nói xong thì Hầu Tiếu Thiên đứng ra nói giúp Khương Thanh Bình hai câu. Đại ý là cũng có đồng chí cá biệt mới tới chưa nắm rõ được tình hình cụ thể trong tỉnh nên bị người bịt mắt cũng là chuyện có thể tha thứ. Lẽ ra Hầu Tiếu Thiên muốn giúp đỡ, nhưng cẩn thận nghĩ lại thì cảm thấy cái tên Khương Thanh Bình này chỉ làm trở ngại thêm chứ không giúp được gì. Lão Triệu Việt kia còn chưa chỉ đích danh thì Hầu Tiếu Thiên nhà mày lại đi ra nói chuyện, vậy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Cái gì mà cá biệt có đồng chí mới tới? Đây không phải là con rận trên đầu thằng hói sao. Có rõ ràng không?
Sau khi rời khỏi tỉnh ủy, Khương Thanh Bình không quay về chính quyền tỉnh mà đi thẳng tới công ty Phi Vũ. Dư Phi Vũ đang ở trong phòng làm việc. Khương Thanh Bình không thèm nhìn thư ký tự đẩy cửa bước vào.
Dư Phi Vũ đang bận việc đầu tiên nhướng mày, sau khi nhìn thấy người đi vào liền mỉm cười. Đứng lên cười nói:
- Làm sao vậy? Sao mà sắc mặt trông khó coi thế?
Nếu nhìn từ ngoại hình tới khuôn mặt thì Dư Phi Vũ cũng không có đẹp đẽ gì. Mắt đeo một cái kính gọng vàng thoạt nhìn thì cũng có khí chất lãnh đạo lịch sự tao nhã. Tuổi gần 40 nhưng do bảo dưỡng tốt nên nhìn chỉ tầm 30. Thật khó có thể tưởng tượng một phụ nữ có phong thái tao nhã như vậy mà trước kia lại làm bảo mẫu ở Khương gia.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...