Hơn nữa, Sở Mộ nghe Băng Lam nói rằng bên trong Cấm Vực không chỉ có Thiên Ma Trùng đế quốc. Những đế quốc Hồn sủng khác chia ra phân bộ khắp nơi tạo thành tường chắn thiên nhiên nhân loại không thể vượt qua. Vì thế đến tận lúc này, trong thế giới nhân loại vẫn không có bất kỳ quyển sách nào ghi lại tin tức liên quan đến bờ bên kia Cấm Vực.
Thời điểm Chập Hoang bộc phát, Sở Mộ lưu lại Đại Sở thế gia toàn tâm toàn lực vùi đầu vào trong chiến tranh, không ngừng tăng cường thực lực của mình, đồng thời hỗ trợ thế lực nhân loại giữ vững thành trì.
Sở Mộ không có đảm nhiệm chức vụ thống lĩnh hay là thống soái, cũng không muốn trở thành lãnh tụ quân đoàn thanh niên Hồn sủng sư. Hắn chỉ nhận lấy chiến báo, một khi địa phương nào xuất hiện nguy cơ khẩn cấp sẽ lập tức chạy tới cứu viện.
Sở Mộ không giống với tuyệt đại đa số Hồn Hoàng, bọn họ còn có lãnh địa riêng cần trấn thủ, cần phải bảo tồn lực chiến đấu phòng ngừa Thiên Ma Trùng đế hoàng xuất hiện. Bởi vì tài nguyên trong tay bọn họ rất có hạn, không thể nào duy trì chiến đấu trong thời gian dài.
Về phần Sở Mộ chẳng khác gì Hồn Chủ, Hồn Sư, vừa chiến đấu xong lại chạy về thành nghỉ ngơi, trong khoảng thời gian này đã tiêu hao hết mấy ngàn linh.
Điều đáng ăn mừng chính là trải qua chiến đấu thời gian dài như vậy, tiểu Mạc Tà đã tăng cường lên tới chín đoạn chín giai, chỉ thêm một bước nữa là có thể tiến vào mười đoạn.