Trong lòng Đồ lão nhấc lên một trận sóng to gió lớn, bởi vì mấy tháng trước hắn vẫn nhận thấy cảnh giới của Sở Mộ chỉ là Hồn Chủ, nhưng mà giờ phút này Sở Mộ rõ ràng đã tiến nhập lĩnh vực Hồn Hoàng.
Nghe thấy thanh âm Đồ lão, Sở Mộ khẽ gật đầu một cái, phất tay áo bảo Mạc Tà giải trừ địch ý.
Tia sáng sắc lạnh trong cặp mắt Mạc Tà dần dần ảm đạm xuống, chậm rãi đi tới bên cạnh Sở Mộ dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mặt hắn. Hẳn là nó muốn chúc mừng chủ nhân đột phát thành công.
Sau khi Mạc Tà giải trừ địch ý, Sở Thiên Hình cả người rối loạn một trận, hai chân run rẩy vô lực suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.
Cảm giác bị Hồn sủng đế hoàng nhìn chằm chằm quả thật là đáng sợ, lực lượng khổng lồ đến mức hắn không có ý niệm phản kháng, trong đầu chỉ có sợ hãi vô hạn.
Sở Thiên Hình hít thở dồn dập thật lâu, đợi tất cả áp lực biến mất mới từ từ bình tĩnh trở lại. Hắn nhìn tới Sở Mộ, cẩn thận hỏi:
"Ngươi… ngươi tấn thăng Hồn Hoàng rồi?"
"Ừ, mới vừa thành công, ngươi tới sớm mấy phút xem như chết chắc rồi."
Sở Mộ thản nhiên nói.
Trước đó mấy phút chính là giai đoạn Sở Mộ đột phá mấu chốt nhất, khi đó Mạc Tà đã buông thả tinh thần lực bao trùm phương trăm thước, tất cả sinh vật có khả năng quấy rầy và địch ý đối với Sở Mộ sẽ bị nó giết chết ngay lập tức.
Khuôn mặt Sở Thiên Hình nhất thời như tro tàn, không dám nói thêm một câu nào.
Đối phương đã là Hồn Hoàng chân chính rồi, đối mặt với nhân vật cấp bậc này, hắn làm gì còn dám bất kính, nhất là vừa mới trải qua một bước sinh tử làm cho tinh thần sinh ra ám ảnh nồng đậm.
"Có chuyện gì không?"
Sở Mộ mở miệng hỏi.
"À, à, là như thế này!"
Đồ lão lập tức phục hồi tinh thần, mở miệng nói: