"Đưa cho đám người Sở Hà, Sở Lãng vậy, hẳn là bọn họ không chê."
Sở Mộ để cho tiểu Mạc Tà dùng đuôi giữ chặt bốn đầu ấu sủng Hắc Sí báo vương, sau đó thu vào trong Hồn sủng giới chỉ.
"Còn có một con khác chạy vào sâu trong động rồi, cùng nhau đi bắt nào."
Sở Mộ mỉm cười nói với Mạc Tà.
"Ô ô ô!"
Mạc Tà vẫn tung tăng chạy nhảy như cũ, chậm rãi bám theo hai đoạn tiểu Hắc Báo không hề nóng vội.
Tiểu Hắc Báo hoảng sợ cắm đầu chạy tới trước, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn về phía liền bối rối tiếp tục tăng tốc chạy trốn, bộ dạng quả thật là đáng yêu không dứt.
Khi bắt được tiểu tử này, ánh mắt Sở Mộ bỗng nhiên bị một luồng quang mang hấp dẫn.
Sở Mộ xoay đầu nhìn lại chợt phát hiện quang mang màu bạc kia xuất phát từ góc cuối hang động.
"Ánh trăng? Kỳ quái, hang động làm sao có ánh trăng?"
Sở Mộ kinh ngạc lẩm bẩm.
Hắn tiếp tục tiến vào trong hang động, ánh sáng nhu hòa càng lúc càng gần, thì ra điểm cuối con đường là một cái động quật khá lớn.
Mà ở trên đỉnh động quật là lổ thủng đường kính chừng năm thước, nhờ đó ánh trắng mới có thể chiếu xuống tới nơi này.
Một cái động quật xảo diệu như thế làm cho Sở Mộ vô cùng kinh ngạc.
Nhưng mà thời điểm Sở Mộ bước vào trong động, quét mắt nhìn lên bốn vách lập tức lộ ra thần sắc mừng như điên.
Ánh trăng chiết xạ lên vách động phát ra luồng ánh sáng nhu hòa kia, không ngờ lại là quang mang của tinh thể bám đầy vách động.