Sở Mộ cũng không giải thích quá nhiều, ánh mắt của hắn nhìn xuyên qua hàng cây, tập trung tới phía sâu trong rừng rậm.
"Công chúa điện hạ yên tâm, lúc nãy ta tới đã kiểm tra hết thảy rồi, nơi này không có vấn đề gì."
Lưu Chưởng lập tức lên tiếng bảo đảm.
Cẩn Nhu công chúa chẳng qua là gật đầu một cái, theo bản năng vẫn lựa chọn tin tưởng Sở Mộ, ngồi xuống bên cạnh hắn nghỉ ngơi.
"Phục dụng dược tề giải độc đi." Sở Mộ nói.
"Vết thương ở chân ta đã tốt rồi." Cẩn Nhu công chúa ngạc nhiên nói.
"Trong rừng rậm có rất nhiều Thực Vật giới Hồn sủng tản mát ra độc tố không thể cảm giác bằng hồn niệm, loại độc tố này khó lòng phòng bị. Mặt khác, cũng có người thông qua thi thể rửa nát để tiến hành công độc, ngươi xem lại hai chân của mình đi. Nếu như vết thương có màu tím đã nói lên rằng độc tố vẫn tiếp tục lây lan trong thân thể ngươi."
Sở Mộ bình thản nói với Cẩn Nhu công chúa.