Mười vạn hải quân Ô Bàn toàn diệt trong một mảnh hải vực nho nhỏ chính là sỉ nhục không thể xóa nhòa đối với hải quân Ô Bàn.
"Thiết Quân, bảo vệ chúng ta rút lui!"
Quân sư Trí Nang trầm giọng nói.
Trí Nang biết tính tình Thiết Quân, một khi lửa giận bốc cháy rồi căn bản không thèm để ý sinh tử của những người khác. Trong đầu hắn chỉ nghĩ biện pháp làm thế nào giết chết địch nhân.
Nhưng bây giờ hải quân Ô Bàn đang bị Hải tộc tập kích, cần phải có Thiết Quân và đám tướng lĩnh cấp Bất Hủ che chở toàn quân rút lui. Nếu không, tất cả mọi người sẽ phải chôn thây ở nơi này.
Nhân loại bước lên cấp bậc lãnh tụ, khí chất duy ngã độc tôn càng lúc càng mạnh. Thậm chí tính mạng đồng loại trong mắt bọn họ còn không bằng sâu kiến.
Thiết Quân là một ví dụ điển hình như thế, thành viên hải quân Ô Bàn tử vong sẽ không khiến hắn bi thương. Hắn chỉ tức giận bởi vì chiến bại dưới tay một gã thanh niên trẻ tuổi, chuyện này quan hệ đến thể diện của hắn.
"Thiết Quân, bảo vệ chúng ta rút lui!"
Quân sư Trí Nang nhắc lại một lần nữa.
Địa vị quân sư Trí Nang tại hải quân Ô Bàn gần với phó thủ, thậm chí hắn còn được nguyên thủ thiên vị nhiều hơn. Ở nơi này, chỉ có lời nói của Trí Nang quân sư mới có thể ảnh hưởng tới phó thủ Thiết Quân.
Thiết Quân cắn chặt hàm răng, cơ hồ muốn nát cả môi. Nhưng hắn không thể làm gì được, bởi vì phía đối diện đang có một đầu Hoàng Tuyền cao đẳng Bất Hủ ngăn cản.
Rốt cuộc phó thủ Thiết Quân quay đầu sang chỗ khác, khống chế Cự Quy thú Bá Hạ bơi qua biển thi thể, ra sức phá vỡ thế trận Hải tộc đang bao vây hải quân Ô Bàn.
Cự Quy thú Bá Hạ mở đường cho hải quân Ô Bàn rút lui, quân đoàn Hải tộc ngăn cản không nổi, vội vàng tránh ra thật xa.
"Sa sa sa!"
Tiểu Hoàng Tuyền hiển nhiên là không muốn bỏ qua cho địch nhân dễ dàng như thế, Giao vĩ lập tức đập xuống đại dương nhấc lên một trận sóng lớn.