Hạ Chỉ Hiền nói rất chân thành.
"Được rồi, bây giờ nàng đã là đồng bọn rồi. Ta cũng không thể nói gì!"
Triêu Lãnh Xuyên nói.
"Nàng cũng có cảm xúc, có đồng tình, có thương xót, có đau thương, có tức giận. Tại sao nàng không biết tình yêu? Chỉ là chúng ta không hiểu được tình cảm của nàng mà thôi."
Hạ Chỉ Hiền tiếp tục nói.
Triêu Lãnh Xuyên không muốn tranh cãi với Hạ Chỉ Hiền, nên lựa chọn im lặng.
"Ha hả, ta thật sự muốn biết khi nàng biết yêu sẽ trở thành người như thế nào?"
Hạ Chỉ Hiền cũng không quản Triêu Lãnh Xuyên có nghe hay không, vẫn tiếp tục nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
"Bản thân ta cũng rất chờ mong chuyện đó!"
Triêu Lãnh Xuyên nghĩ tới nữ vương cao ngạo đột nhiên biến thành một chú nai con chạy loạn, hẳn là hình ảnh vô cùng thú vị.
Triêu Lãnh Xuyên suy nghĩ một lát rồi hỏi:
"À, lỡ may một ngày nào đó nàng coi trọng Sở Mộ, vậy thì thế nào?"
"Nàng muốn đồ vật gì cũng sẽ tìm mọi cách thu vào tay. À, nói là cưỡng đoạt cũng được, khi đó Diệp Khuynh Tư gặp phiền toái lớn rồi."
Hạ Chỉ Hiền nở nụ cười vui vẻ.
"Ách, đừng nói chuyện này."
Triêu Lãnh Xuyên vội vàng nói sang chuyện khác.
Hôm nay là hôn lễ của Diệp Khuynh Tư và Sở Mộ, hắn lại ở nơi này nói chuyện linh tinh đúng là không quá phúc hậu.
"Bọn họ đã lên đài Vọng Nguyệt rồi."
Hạ Chỉ Hiền cũng thu hồi tâm tình lại, ánh mắt dần dần biến hóa nhìn lên đài cao.