"Ô ô ô!"
Tiểu Mạc Tà bỗng nhiên kêu lên một tiếng, từ trên vai Sở Mộ nhảy xuống, chín cái đuôi mềm như nhung lắc lưu qua lại chạy về phía Vũ Vân Long.
"Sở huynh đệ, Hồn sủng của ngươi..."
Trên mặt Hạ Âm lộ vẻ nghi ngờ dò hỏi Sở Mộ.
Khoảng cách này hẳn là cực hạn Vũ Vân Long cho phép tiến cận, nếu như tiến lại quá gần sẽ khiến cho Vũ Vân Long cảnh giác, thậm chí xem như địch nhân cố ý khiêu khích.
Hơn nữa, dưới tình huống có tiểu bảo bảo, Vũ Vân Long kiêng kị nhất là ngoại tộc đến gần.
Sở Mộ vốn cũng muốn ngăn cản, nhưng nghĩ đến tiểu Mạc Tà có kỹ năng chủng tộc đặc thù, cuối cùng vẫn để cho nó đi thử thời vận.
Tiểu Mạc Tà căn bản không sợ Vũ Vân Long khí tức cường thịnh, kỹ năng Sở Liên giúp nó che giấu toàn bộ khí tức, cộng thêm bề ngoài khả ái đánh lừa đại đa số sinh vật cường đại. Mặc nhiên chúng nó sẽ bỏ qua Mạc Tà tồn tại.
Hạ Âm và Lâm Mộng Linh cũng ngừng hô hấp quan sát tình hình. Bọn họ thật sự lo lắng Vũ Vân Long bỗng nhiên giơ móng vuốt lên chụp một cái tát đánh chết tiểu hồ ly đáng yêu kia.
Thế nhưng, loại chuyện này không có phát sinh, Vũ Vân Long vẫn ngáy vang như sấm. Tiểu Mạc Tà gan lớn hơn trời tiếp tục bò lên người Vũ Vân Long, chậm rãi tiếp cận tiểu bảo bảo.
Thấy một màn như vậy, hai người Lâm Mộng Linh và Hạ Âm cũng không biết nên nói gì nữa rồi.
"Sở huynh đệ, tiểu hồ li của ngươi rất có mị lực a...aa!"
Hạ Âm cười cười nói.
Tiểu Mạc Tà tiếp tục trèo lên, chín cái đuôi nhỏ lắc lư nhảy lên trên đầu Vũ Vân Long.
"Ô ô ô!"
Tiểu Mạc Tà kêu gọi tiểu Vũ Vân Long đang núp phía sau cặp sừng khổng lồ.