Sở Mộ giới thiệu đại khái những người khác, mà Lam Nhiêu vẫn đang kinh ngạc nhìn qua,
Nàng thật sự không hiểu nổi đại thủ lĩnh Từ Khuông của quân đoàn số ba tại sao lại nhiệt tình với Sở Mộ như vậy, phải biết rằng Từ Khuông chính là cường giả chúa tể đỉnh phong đấy, theo lý thuyết không cần để mắt cảnh chủ Địa Cảnh dưới cửu cấp đấy.
Từ Khuông đi ở phía trước, mang theo bọn nười Sở Mộ tiến vào trong lâu đài hải quân.
- Có lẽ nên cho Tang Anh đi xem đi, phương tiện hải quân ở nơi này rất hoàn thiện.
Lực chú ý của Viên Tuế đặt lên những dụng cụ của hải quân.
- Ha ha, đó là đương nhiên, hình như ngươi rất hứng thú với hải quân đấy, không bằng ta mang bọn ngươi đi tham quan.
Đại thủ lĩnh Từ Khuông nói ra.
- Ah, ngươi phái một gã thủ hạ dẫn ta đi là được rồi, Sở vương còn có việc trao đổi với ngươi.
Viên Tuế nói ra.
- Sở vương?
Từ Khuông có chút nghi hoặc nhìn qua Sở Mộ.
Xưng hô Vương này không phải là cách gọi tùy tiện đâu, tất cả cảnh chủ cũng không dám xưng hô như vậy.
- Từ đại thủ lĩnh, vị này chính là Vương của Tân Nguyệt Chi Địa, ngài không biết sao?
Lam Nhiêu mở miệng nói ra.