“Ta biết ngay là trò của ngươi mà nhãi con.” Đường Hoa vã mồ hôi, đây đúng là tiêu chuẩn của lý luận nhà Tôn Minh mà, chỉ cần không có bị phát hiện thì tức là tin mình đăng không phải tin lá cải đấy. Thằng nhãi này thực ra cũng có nguyên tắc lắm đó chớ, ít ra thì bản thân hắn cũng cảm thấy là như vậy: “Nhớ mời ăn à.”
“Chuyện nhỏ thôi, ta qua đấy liền.”
“Ngươi cũng tới à?”
“Ta nghe nói ở người chơi ở đỉnh núi đó đoàn kết đến mức không tiền khoáng hậu luôn đấy, cho nên ta định mở một chuyên bản giới thiệu cho tinh thần này. Sẵn tiện còn phải vạch ra tình hình đấu đá bên trong Song Sư để mọi người dễ so sánh nữa. Bởi vậy chắc chắn ta sẽ có thêm rất nhiều độc giả bình dân cho coi. Thế nào rồi, hẹn lão bà nhà ngươi ra tâm sự nhé?”
“Đừng! Khi ta chọt người thì không kéo gia quyến xuống bùn.” Đây là quy tắc của trò chơi, mình sẽ không bao giờ lợi dụng thân phận của Sương Vũ để giành ích lợi cho bản thân mình, như vậy thì khi mình giành được ích lợi, Sương Vũ cũng sẽ không thể dùng tình cảm cá nhân mà ngăn trở mình được. Bất kể là lời hay lỗ, thì đây cũng là nguyên tắc của Đường Hoa.
* * * * * *
“Mất pháp lực à?” Tôn Minh biết tình trạng của Đường Hoa xong thì che miệng cười rung cả lênn: “Hèn chi, ta vẫn cứ thắc mắc là ngươi tùy tiện thịt con quái nào đó cũng đủ để mua cả sọt khoai lang rồi, sao nhãi con nhà ngươi lại có tâm tình đi trộm khoai lang như thế, hóa ra...”