Song Kiếm

Chương 127: Vân Trung giới


Chương trước Chương tiếp

Một cụm ánh sáng bay đến phía xa, xuất hiện ảo ảnh của Sát Phá Lang cùng Mặc Tinh.

"Nàng?" Sát Phá Lang ảo ảnh dường như đang tự nói chuyện với mình: "Nàng là nữ thần."

Thanh âm ôn hòa: "Nữ thần..."

Mặc Tinh ngửa mặt lên trời khóc to: "Cứu mạng với..." Mọi cảm xúc của nàng đều gói gọn trong ba chữ này. Trong năm người, nàng là kẻ có đẳng cấp thấp nhất, đơn chiến cũng kém nhất, thế mà còn bị chụp lên mấy cái danh hiệu "lợi hại", "nữ thần",... Trời cao thật không có mắt mà.

Đường Hoa kéo kéo Sát Phá Lang: "Chúng ta đi qua một xó ngồi vẽ vòng tròn đi thôi."

* * * * * *

Một tiếng đồng hồ sau, Mặc Tinh bước ra từ điểm sống lại. Mặt nàng rất xám, rất xám. Nàng túm lấy áo Sát Phá Lang, nhìn chằm chằm tới ba phút, hai tay Sát Phá Lang giơ lên cao, biểu tình ra vẻ hết sức hoảng sợ. Đẩy hắn ra, hai mắt Mặc Tinh rưng rưng nhìn Đường Hoa: "Không chơi hành hạ người khác thế này nữa, ngươi nghĩ biện pháp nào cho ta đi."

Đường Hoa khó xử: "Thứ hàng này trực tiếp nhận thông tin từ dây thần kinh của ngươi, khó ăn gian lắm đó."

"Ta mặc kệ, ngươi phải cam đoan làm sao lần này ta nhất định qua ải được."

"Cái này..." Đột nhiên ánh mắt Đường Hoa sáng lên: "Có rồi, tuy ta không biết có thành công hay không, nhưng cứ thử xem sao."

"Cái gì thế?" Đường Hoa bảo có, tức là có. Mặc Tinh vẫn khá là tín nhiệm Đường Hoa.

"Ngươi đưa lỗ tai qua đây."

Mặc Tinh ghé đầu qua, Đường Hoa nói một trận, ba người còn lại đều vò đầu bứt tai, trong lòng đầy dấu chấm hỏi: là diệu kế gì vậy nhỉ?

* * * * * *

Sau khi trải qua một đợt rút thăm, Táng Ái bước chân lên pháp trận, một cụm ánh sáng bay ra xa, Táng Ái ảo ảnh nói với Mặc Tinh ảo ảnh: "Nữ nhân này là ai vậy? Cao thủ như Đông Phương Gia Tử và Sát Phá Lang mà cư xử bình đẳng với nàng như thế, ắt hẳn nàng phải là một người thâm sâu khó dò."

Táng Ái nghe ảo ảnh của mình nói như thế thì vội vàng lên tiếng: "Xin lỗi, xin lỗi." "Lợi hại", "nữ thần", "thâm sâu khó dò", đây đều là những từ ngữ chơi chết người không cần đền mạng.

Không ngờ Mặc Tinh lại hào sảng vung tay lên: "Không sao đâu."

Thanh âm ôn hòa: "Thâm sâu khó dò, mọi kỹ năng được tăng lên một tầng thứ, nhân vật được tăng thêm một cảnh giới."

Đối mặt với tình cảnh còn ác liệt hơn hai lần trước, Mặc Tinh chỉ lạnh lùng cười một tiếng, sau đó cấp tốc bỏ hết mọi trang bị, pháp bảo, phi kiếm, bao tay trên người, mặc vào một bộ trang phục lính mới. Mọi trang bị của ảo ảnh đều giống với Mặc Tinh, cho nên cũng bị gỡ mất hết phi kiếm, trang bị, pháp bảo.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...