Song Kiếm

Chương 115: Du Châu


Chương trước Chương tiếp

Tục ngữ có nói, hai người con gái bằng với một ngàn con vịt, ý thứ nhất là nói rằng nữ nhân chính là công cụ chế tạo tạp âm rất xuất sắc, ý thứ hai là nói rằng phụ nữ rất giỏi trong vấn đề tán gẫu với nhau. Như là Sương Vũ và Thi Thi ấy, hai nữ nhân chưa từng quen biết với nhau, thế mà tán gẫu một cái là hết cả tiếng đồng hồ.

Đường Hoa thấy hai người đi xuống lầu, thì ngồi ngay lại, hô: "Không cần không cần đâu, Thi Thi ngươi cứ đi đi, lát nữa ta trả tiền cho mà... A! Đâu cần phải làm vậy chớ!"

Thi Thi cười nhìn Đường Hoa vẫn đang ngồi yên trên ghế, nàng tính tiền xong thì kéo tay Sương Vũ lại nói mấy câu, lúc này mới phất tay cáo biệt!

"Trả tiền, tức là trả bằng ngân phiếu!" Sương Vũ ngồi vào bên cạnh Đường Hoa, bắt đầu giải thích nghĩa của từ ngữ: "Chứ không phải là trả bằng chân gà. Ta xin phỏng vấn "người nào đó", nếu như mà "người nữ kia" tin lời của hắn, kết quả không tính tiền mà đi, thì "người nào đó" nên xử lý như thế nào?"

"Ây cha! Túi tiền của ta đâu rồi?"

Sương Vũ phì cười, nói: "Ngươi vô sỉ thiệt."

Đường Hoa cười hè hè, hỏi: "Các ngươi tán gẫu chuyện gì đó?"

"Không phải về thế cục của Song Kiếm thì còn là chuyện gì nữa. Có điều, Thi Thi cũng biết là lần này Thiên Đường phải tan rã rồi." Sương Vũ chuyển đề tài: "Ngươi bản lĩnh lắm, dùng tên tuổi của ta mà chèn ép được tới 3000 kim cho bản thân, ngươi không sợ ta làm mất thể diện ngươi à?"

"Sao lại có thể nói là chèn ép được chứ? Là nàng gạt ta trước mà. Nếu như nàng lúc đó thành thật nói với ta rằng đó là uỷ thác của Thắng Giả Vi Vương, thì chỉ cần có giá cả thích hợp, chưa chắc ta chối từ cơ mà."

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...