- Các vị, có cách hay gì không?
Bọn người Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp ngồi nhìn nhau không nói gì, Phạm Tăng cũng vô kế khả thi.
Bách Lý Hiền phe phẩy chiếc quạt lông vũ, đột nhiên hướng sang Hạng Trang, Phạm Tăng nói:
- Đại vương, lão quân sư, việc đã đến nước này, chỉ còn hai con đường có thể đi, một là thỏa hiệp với bọn họ…
- Không được, tuyệt đối không được!
Bách Lý Hiền còn chưa kịp nói nói hết đã bị Hạng Trang quả quyết ngắt lời.
Phạm Tăng nhẹ nhàng vuốt râu, cũng nói:
- Không sai, thà đem bốn mươi sáu huyện giao cho bọn huyện úy cai trị, thà để cho bọn lính đầu to đó làm hỏng thì thôi, chứ tuyệt đối không thể thỏa hiệp với bọn khốn này!
Ngừng một lát, Phạm Tăng lại tiếp:
- Lão phu sớm đã nói rồi, kẻ chống đối lại luật pháp chính là kẻ địch của họ Hạng ta, đối với bọn chúng nhất định phải trấn áp!
Bách Lý Hiền thở dài một hơi, nói:
- Vậy thì chỉ còn cách mượn người thôi.
- Mượn người?
Hạng Trang nghe vậy vẻ mặt có chút trấn động, nói:
- Tử Lương, lời này nên hiểu thế nào?
Hai con mắt của Phạm Tăng thì sáng rực lên, vui vẻ nói:
- Kin hi, ý của Tử Lương là mượn quan của nước Hoài Nam!