Dì của Lâm Tử Mạn lắc đầu, vẻ mặt thất vọng nói: "Chỉ ba bốn ngàn nguyên sao? Chút tiền này làm sao đủ xài? Cháu xem quần áo trên người Toa Toa, phải dùng gần mười ngàn nguyên mua đó. Nếu như đổi lại là cháu, chẳng phải nhịn ăn nhịn uống suốt ba tháng mới để dành đủ tiền? Lại đừng nói tới sau này cháu còn phải mua nhà mua xe, nuôi cả gia đình. Tiểu Trương, dì xem cháu là người trong nhà, cho nên mới nói với cháu như vậy. Cháu nghe dì khuyên, nhanh từ chức trong phòng y tế, đến bệnh viện lớn đảm nhiệm chức vụ như chủ nhiệm, dễ dàng một tháng có được vài chục ngàn thậm chí càng nhiều tiền hơn. Hơn nữa cháu còn có thể học theo một số người, đến các đài truyền hình giảng bài, hay giảng dưỡng sinh gì đó cho dân chúng, hoặc sau này còn ra sách. Với danh vọng hiện tại của cháu trong quốc nội, nhiều thì không dám nói, một năm xuống tới, tốt xấu cũng kiếm được mấy triệu thu nhập phải không? Cháu xem, dì cũng đã vẽ cho cháu xem tương lai của cháu..."
Siêu Cấp Tiên Y
Chương 302: Quái Bệnh
Dì của Lâm Tử Mạn lắc đầu, vẻ mặt thất vọng nói: "Chỉ ba bốn ngàn nguyên sao? Chút tiền này làm sao đủ xài? Cháu xem quần áo trên người Toa Toa, phải dùng gần mười ngàn nguyên mua đó. Nếu như đổi lại là cháu, chẳng phải nhịn ăn nhịn uống suốt ba tháng mới để dành đủ tiền? Lại đừng nói tới sau này cháu còn phải mua nhà mua xe, nuôi cả gia đình. Tiểu Trương, dì xem cháu là người trong nhà, cho nên mới nói với cháu như vậy. Cháu nghe dì khuyên, nhanh từ chức trong phòng y tế, đến bệnh viện lớn đảm nhiệm chức vụ như chủ nhiệm, dễ dàng một tháng có được vài chục ngàn thậm chí càng nhiều tiền hơn. Hơn nữa cháu còn có thể học theo một số người, đến các đài truyền hình giảng bài, hay giảng dưỡng sinh gì đó cho dân chúng, hoặc sau này còn ra sách. Với danh vọng hiện tại của cháu trong quốc nội, nhiều thì không dám nói, một năm xuống tới, tốt xấu cũng kiếm được mấy triệu thu nhập phải không? Cháu xem, dì cũng đã vẽ cho cháu xem tương lai của cháu..."