Hai vị đại tá vừa tới, là tư lệnh và chính ủy của quân khu Vân Thai, đều là người lãnh đạo trực tiếp của Trương Trạch Thụy. Hiện nay Trương Trạch Thụy đang đảm nhiệm chức bộ trưởng bộ vũ trang của huyện Ẩn Ngạc, vốn đã qua tuổi chuyển đơn vị, thế nhưng bởi vì năng lực xuất chúng, cùng với sự cần thiết trong công tác, cho nên tạm thời còn ở lại trong quân khu huyện Ẩn Ngạc.
Tần tư lệnh vừa cười vừa nói: "Lão Trương, lần này hai chúng ta tới, chủ yếu có hai việc. Một là chúc thọ cho lão gia tử, anh thật tệ, chuyện chúc thọ cho lão gia tử lớn như vậy, không ngờ cũng không nói cho chúng ta biết một tiếng. Thế nào? Sợ chúng ta đến kiếm bữa ăn của anh à?"
Trương Trạch Thụy vội vã giải thích: "Tần tư lệnh, sao anh lại nói lời này, anh và Từ chính ủy chịu tới, là vinh hạnh của Trương gia chúng ta. Tôi chủ yếu chỉ vì lo lắng, hai vị thủ trưởng đều là người bận rộn, mỗi ngày đều có rất nhiều sự vụ cần phải xử lý. Cho nên không nói cho hai người nghe việc này. Không nghĩ tới, lại làm kinh động cả hai vị."