Mã Văn cau mày suy nghĩ hồi lâu, mới cẩn cẩn thận thận nói: "Thượng tiên, ngài nói Hỗn Độn Lô, chính là một lô đồng đen như mực, dùng thuần đồng để chế tạo ra?" Phỏng chừng hắn cảm thấy miệng dùng ngạn ngữ cũng không quá thích hợp, nên đã dùng tiếng phổ thông để nói chuyện.
"Đúng, là nó." Trương Văn Trọng gật đầu đáp. Nếu Mã Văn có thể nói ra dáng dấp Hỗn Độn Lô, nói cách khác, hắn hẳn từng gặp qua Hỗn Độn Lô.
Quả nhiên, Mã Văn gật đầu nói: "Gặp qua, gặp qua, nó nằm trên mặt đất ngay giữa trung tâm tẩm cung. Nhưng nó chỉ nhỏ bằng một bình rượu thôi a."
Một bảo bối như Hỗn Độn Lô, tự nhiên có thể biến lớn biến nhỏ, nhưng trước tiên cũng cần nhận chủ mới được. Đương nhiên, chuyện như vậy Trương Văn Trọng sẽ không nói cho Mã Văn.
Trương Văn Trọng hỏi: "Địa cung của Ngạc vương ở đâu? Các ngươi có thể đưa ta đi vào đó không?"
"Việc này..." Mã Văn tỏ vẻ khó khăn, chần chờ không dám tùy tiện trả lời.
Phản ứng của Mã Văn cũng nằm trong dự liệu của Trương Văn Trọng, hắn cũng không sốt ruột, đạm mạc cười nói: "Tình huống hiện tại của các ngươi cũng không tốt. Nếu cứ tiếp tục để âm suy dương thịnh, không đến một tuần, các ngươi sẽ triệt để biến mất trên thế giới này."
Mã Văn cũng biết, câu nói của Trương Văn Trọng cũng không phải đang nói chuyện giật gân, hắn cũng rất thông minh, vội vã quỳ xuống trước người Trương Văn Trọng, dập đầu khẩn cầu: "Nếu như thượng tiên đã nhìn ra được vấn đề của chúng tôi, nói vậy hẳn ngài cũng có phương pháp cứu vớt. Còn thỉnh thượng tiên có thể mở lòng từ bi, cứu vớt du hồn chúng tôi. Để chúng tôi còn cơ hội kéo chút tàn hồn trên thế giới này."
Trương Văn Trọng đột nhiên cười ha ha lên, cười đến mức làm Mã Văn và chúng du hồn cảm thấy kỳ lạ.
Đợi hắn cười một trận, hắn mới trầm giọng hỏi: "Lẽ nào nói, các ngươi cũng chỉ muốn kéo chút tàn hồn sót lại trên thế giới này thôi sao? Sẽ không nghĩ lại lần nữa bước vào luân hồi, một lần nữa chuyển thế làm người?"
Mã Văn chợt thở dài, nói: "Đương nhiên là muốn, thế nhưng chúng tôi bị Ngạc vương dùng phương pháp của ma đạo giam cầm tại Phong sơn, thay hắn thủ hộ địa cung. Vốn không thể bước vào luân hồi, chuyện chuyển thế làm người cũng trở thành hi vọng xa vời." Nói đến đây, hắn đột nhiên ngậm miệng lại, chỉ mở to đôi mắt nhìn, dùng một loại ánh mắt bao hàm sự chờ mong và khó thể tin nhìn chằm chằm Trương Văn Trọng.
Mã Văn là một người thông minh, bằng không hắn cũng không được đề cử làm thủ lĩnh của những du hồn này. Ngay giờ khắc hiện tại, hắn bỗng nhiên nhớ tới, Trương Văn Trọng cũng không hề có lý do nói đến chuyện này. Nếu hiện tại hắn đột nhiên nhắc tới việc này, đó không phải nói rõ hắn có biện pháp phá giải phương pháp giam cầm của Ngạc vương hay sao?
"Thượng...thượng tiên có biện pháp cứu vớt những du hồn chúng tôi, giúp chúng tôi một lần nữa bước vào luân hồi?" Mã Văn kích động, thanh âm trở thành run rẩy. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL