Chỗ da non trong chân truyền đến một cơn đau, sự tập kích đột ngột này, tạm thời làm tăng vọt uy vọng của Trần Tiểu Cửu, ý nghĩ của hắn thoáng chốc trở nên tỉnh táo.
- Mẹ nuôi, người nỡ bóp ta vậy sao?
Trần Tiểu Cửu ôm chặt Hỗ Tam nương, ánh mắt mở to vô tội, lộ ra bộ dạng ủy khuất.
- Không tha thì thế nào? Cũng không thể tùy ý ngươi chạm vào, ngươi xem, ta bóp ngươi một chút, ngươi không phải tốt hơn nhiều sao, không bao giờ… nghĩ tới những chuyện xấu hổ kia nữa?
Hỗ Tam nương ngoái đầu lại nhìn, trong con mắt sang lên thần thái ưu thương, đôi mày run nhẹ, nhìn thấy Trần Tiểu Cửu muốn có được chính mình, lại ăn không tới miệng bộ dạng đáng thương thật buồn cười, lại thấy không nỡ.
Tay nhỏ vươn nhẹ, dịu dàng phát lên má hắn, an ủi nói: