Chu Mỵ Nhi giống như những nữ nhân bình thường ngoan ngoãn nằm trong lòng Trần Tiểu Cửu, mắt phượng đong đưa vô cùng điềm tĩnh thản nhiên.
Trong lòng Trần Tiểu Cửu có chút ngạc nhiên:
- Nhị tiểu thư, dáng vẻ điềm tĩnh của nàng cực kỳ giống một người.
- Giống ai?
Trần Tiểu Cửu vừa muốn nói ra cái tên Hỗ Tam nương, lại nghe Chu Mỵ Nhi nói:
- Ta là mẹ ta sinh ra, đương nhiên giống mẹ ta rồi, lẽ nào còn có thể giống người ngoài sao?
Cái đó thật là khó nói! Ta thật sự cảm thấy nàng rất giống người ngoài.
Trần Tiểu Cửu nghe Chu Mỵ Nhi nói như vậy, lại không dễ nói ra cái tên Hỗ Tam nương, sợ nàng sẽ tự trách mình, gật đầu cười nói:
- Ta nói cũng là lão phu nhân, có mẹ như vậy ắt có nữ tử thế này thôi.
Chu Mỵ Nhi lườm hắn một cái, khinh thường nói:
- Ai biết ngươi lại đùa cợt cái gì?
Hai người trò chuyện vui vẻ, rất nhanh đã tới cửa Chu gia.