Siêu Cấp Gia Đinh

Chương 533-535: Vật lộn với sinh tử!


Chương trước Chương tiếp

Diều Hâu đang suy nghĩ biện pháp để giữ gìn cục diện, gã làm sao lại muốn chết vì rượu độc, nhưng không ngờ lại bị quay ngược giáo, may mắn thế nào cả chén rượu nhảy vào trong miệng mình! Gã giương miệng rộng, vẻ mặt kinh ngạc, đôi mắt thất thần nhìn Trần Tiểu Cửu, dường như không tin vào cảnh tượng hoang đường ly kỳ trước mắt!

- Như... như thế nào cho phải đây?

Tư Đồ Bá này vốn dĩ là đầu gấu nay cũng phải ngây ngẩn cả người, bàn tay to run run chỉ về phía Diều Hâu , trong đầu như có tiếng sấm vang.

- Mẹ ơi... Tha cái mạng già của ta...

Diều Hâu rốt cục đã phản ứng được, gã lòng dạ tê liệt ở trước mắt bao người đột nhiên vươn hai cái ngón tay lên cổ họng, muốn đem mỹ tửu nôn nhổ ra.

Trần Tiểu Cửu khốn kiếp kia vẫn mỉm cười tiếp tục giả bộ hồ đồ, ra vẻ hảo sự giúp người làm niềm vui, thừa dịp Diều Hâu miệng sùi bọt mép liền tay trái mang theo một cỗ ám kình vỗ vào sau đầu của Diều Hâu, tay phải lại mãnh mẽ nện ở phía sau lưng gã, vừa đập vừa quan tâm nói:

- Diều Hâu , ngươi làm sao vậy? Chỉ uống một ngụm rượu, ngươi như thế nào liền sặc như thế? Để... Cửu ca giúp ngươi...

- Bốp … Bốp…

Trần Tiểu Cửu liền mím miệng rộng, chưởng nọ tiếp theo chưởng kia, cứ thế mà vỗ xuống. Khóe miệng lại nở ra nụ cười như gió xuân.

Diều Hâu công lực cũng không kém, bàn tay to để ở yết hầu, vận khởi nội tức, phần rượu độc ở trong dạ dày tựa như bị lực hút mà dâng lên vậy.

Liền đã có thể đem rượu độc kia đưa đến chỗ yết hầu, hắn vừa muốn lộ ra khuôn mặt tươi cười như trút được gánh nặng, thì Trần Tiểu Cửu đã đánh một chưởng âm hiểm, lại thần kỳ đem rượu độc kia trở về trong dạ dày.

Diều Hâu không dám lơi lỏng, tiếp tục thúc dục nội tức để bức độc!

Trần Tiểu Cửu thích nhất là loại hành động ném đá xuống giếng, như thế nào lại có thể khiến gã được toại nguyện?

Lặp đi lặp lại ba lần như thế , chỉ đánh ra ba chưởng nhẹ nhàng như vậy, liền khiến Diều Hâu bị mất hơn hai mươi năm nội công.

Gã hăng hái vận công bức độc ba lượt mà không thành, liền không còn sức lực nữa, rượu độc kia theo ruột đi xuống mang theo một tia tinh khiết và thơm mát, xâm nhập vào huyết mạch toàn thân.

Diều Hâu sợ tới mức mặt vàng như nghệ, hai đùi run rẩy đứng không vững, liền hồn bay phách lạc mà ngồi bệt trên mặt đất.

Nắng gắt như lửa chiếu vào người, tuy nhiên trong lòng gã lại lạnh lẽo như băng, ảm đạm không còn chút ánh sáng, gã như rơi vào hố băng, từ đầu đến chân đều mất hết can đảm.

- Ta... Ta xong rồi...

Diều Hâu nỉ non tự nói, rầm một tiếng, đã ngã xuống đất!

- Diều Hâu ... Ngươi... Ngươi làm sao vậy?

Tư Đồ Bá nổi giận gầm lên một tiếng, liền chạy đến đỡ gã, đôi mắt tóe lửa dường như muốn nướng Trần Tiểu Cửu cháy sém.

Đáng đời! Ai bảo ngươi không biết tự lượng sức, dám dùng thủ đoạn với ta? Trần Tiểu Cửu bỉu môi nói:

- Diều Hâu ... Khả năng bị cảm nắng ... Các huynh đệ, còn không khẩn trương đem Diều Hâu vào chỗ mát mẻ một chút, ta nói... Cuộc luận võ này rốt cuộc không bình thường? Ta thật là không kiên nhẫn ...

- Không bình thường... không bình thường thế nào? Ta thế nào cũng phải giết ngươi để giải mối hận trong lòng ta!

Tư Đồ Bá khuôn mặt vốn đã ngăm đen như mực, lúc này hổn hển tức giận, quai hàm phồng lên lại càng giống con cóc đen đang giương miệng hơn. Y phóng tia mắt hung bạo vào Trần Tiểu Cửu, hai tay xoa thắt lưng dường như muốn đem Trần Tiểu Cửu nuốt vào bụng.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...