- Mẹ nuôi, người không đi nữa sao? Người còn choáng váng không? Không bằng... Không bằng con đỡ người trở về phòng nhé!
Hoa Như Ngọc làm sao biết được giấu ở chỗ tình cảm bí mật này, khuôn mặt hồng nhỏ nhắn tràn ngập vẻ quan tâm.
- Này... Ừ...
Hỗ Tam Nương xấu hổ nhìn thoáng qua Hoa Như Ngọc, ngượng ngùng đỏ mặt nói
- Mẹ nuôi đột nhiên, đầu lại không đau , đêm nay khí trời nhẹ nhàng mát mẻ, mẹ nuôi muốn cùng các ngươi uống tiếp mấy chén!
- A... Như vậy a...
Hoa Như Ngọc khuôn mặt xinh đẹp ngậm hờn, có chút choáng váng đầu óc, thầm nghĩ mẹ nuôi bị đau đầu tới mây mù dày đặc , thật không sao tin nổi!
Tuy rằng Hỗ Tam Nương đã đáp ứng ở lại, nhưng cái đùi to của Trần Tiểu Cửu vẫn đang gắt gao ôm chặt chân ngọc của nàng, chỉ sợ nàng mượn cớ chạy trốn!