Đan Nhi nghe vậy, liền hoảng hốt lông mày nhíu nhăn lại, tấm thân mềm mại bị Trần Tiểu Cửu nằm đè lên thình lình giật mình run rẩy.
- Ngươi hoảng cái gì? Ngươi và lão già kia rốt cục đến đây làm gì?
Trần Tiểu Cửu ngọ ngoạy cái cằm ở trên bộ ngực nở nang của nàng, vẻ mặt thần bí nghi vấn mỉm cười.
- Ngươi... Ngươi như thế nào biết được?
Đan Nhi ánh mắt mở thật to , trong lòng thực có chút kinh ngạc.
- Tâm đầu ý hợp... Một chút tương thông mà thôi!
Trần Tiểu Cửu nghịch ngợm trừng mắt nhìn vào con ngươi nàng.
Đang lúc hai người nhìn nhau bí hiểm, một bóng người lanh lợi vội vàng chạy đến bên cạnh con chim nhạn, cầm lấy đôi chim nhạn, trong cổ họng lộ ra vẻ nịnh nọt vui sướng, chạy trở về hoan hô nói: