Chu Mị Nhi bị Trần Tiểu Cửu gọi là tú bà , kêu đến tâm phiền ý loạn, nàng có chút u oán rút bàn tay nhỏ bé về, bịt kín hai cái lỗ tai, lắc lắc thân mình, gắt giọng:
- Đồ phóng đãng Đồ phóng đãng, ngươi xấu lắm, ngươi làm cách gì khác không tốt sao? Lại cứ đem ta so với cái dáng người mập mạp, vẻ mặt nịnh nọt của tú bà, ngươi có cái gì thì khẩn trương nói thẳng đi, cũng đừng lừa gạt tổn hại ta !
Trần Tiểu Cửu nghe mùi thơm của cơ thể trên người Chu Mị Nhi liền thản nhiên, khóe miệng lộ ra một nét cười xấu xa, hắn thu hồi tâm tư nói: