Trần Tiểu Cửu nhìn thấy vẻ ai oán quyến rũ của Đông Mai, tim đập thình thịch, hương tình ở góc tường thạch động vẫn thiêu đốt như trước, trong không khí tràn ngập một cỗ mờ ám và kiều diễm. Cổ họng hắn có chút khô rát, trong cơ thể một cỗ nhiệt lưu theo huyết mạch dâng lên, khiến trong người hắn dâng lên một mảnh lửa nóng dị thường khó chịu, con mắt phát ra nhiều điểm hồng quang, trong đầu ảo tưởng ra một bức tranh cùng Hồng Hạnh cô nương chơi đùa trong đêm.
Hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn , ánh mắt có chút dại ra, cưỡng ép khống chế lửa dục sắp phát ra. Thấp thỏm nói:
- Bốn vị giai nhân, các ngươi… Các nàng không cần oán ta, ta đùa các ngươi một chút thôi, tờ văn thư này, hiện tại ta sẽ xé nó ta, không làm cho các nàng phiền lòng!