Chu Thiến sinh ra trong 1 gia đình nghèo khó, nên sau khi lên đại học, nàng không bị những cám dỗ của chốn đô thành phồn hoa truỵ lạc làm loá mắt dẫn đến sa ngã. Ngược lại, câu «con nhà nghèo sớm nên thân » đã được thể hiện được vô cùng rõ ràng trên người nàng. Sức chống đỡ của nàng trước cám dỗ cũng mạnh hơn rất nhiều so với những trẻ được nuông chiều từ bé trong thành phố.
Cha mất sớm, không có tiền đến trường, mẹ lại bị bệnh nặng, khuất nhục, vô lực mất đi lần đầu tiên...
Liên tiếp những cơn áp mộng ập đến cũng không khiến cho nàng suy sụp, thế nên sau khi nàng gặp Bùi Đông Lai, nàng cũng không có khóc một cách hèn yếu, chẳng qua nàng chỉ muốn bày tỏ sự biết ơn chân thành của bản thân.
Nhưng mà --
Một lời an ủi của Bùi Đông Lai lặng lẽ thẩm thấu vào trong lòng nàng, rồi trong nháy mắt hoà tan phần kiên cường được tôi luyện qua biết bao bão tố phong ta, khiến cho nàng giống như 1 đứa trẻ quỳ trên mặt đất oà khóc.
Nhiều khi, mọi người phải đem những oan khuất, đau khổ dấu vào sâu trong lòng. Che dấu càng sâu trong 1 thời gian dài sẽ khiến cho tính cách trở nên méo mó,càng lúc càng trở nên cực đoan hơn.
Điểm này, Bùi Đông Lai hiểu rất rõ.
Ban đầu, từ 1 con người được trời cao ưu ái biến thành trò cười của cả thành phố Thẩm Dương, sự bực tức lúc ban đầu biến thành những uất ức không thể giải toả.Sau đó hắn phải tới sân bóng xập xệ trong khu dân nghèo để phát tiết.Về sau, hắn giống như chó nhà có tang xuôi nam đến Đông Hải này, nhiều lần trong tình trạng lưỡi hái tử thần kề sát cổ,mãi mới có được ngày hôm nay.
Những điều mà hắn phải trải qua chưa chắc đã thảm như Chu Thiến, nhưng tuyệt đối phức tạp hơn nàng rất nhiều.
Bởi vậy hắn là người từng trải, cho nên hắn mới có thể nói ra những câu mà 1 thanh niên mới 2 chục tuổi đầu không thể nói ra, đồng thời, hắn cũng không an ủi Chu Thiến, mà để cho Chu Thiến khóc cho vơi hết nỗi lòng.
Đang khóc, Chu Thiến đột nhiên phát hiện 1 cô gái rất xinh đẹp với khí chất sang trọng quý phái từ trong biệt thự bước ra.