Yến Thanh không nổi giận với tôi, anh chỉ đưa tôi về nhà rồi hạ lệnh cấm túc, không cho tôi ra ngoài trong vòng một tuần.
Sẵn tiện, anh tịch thu luôn điện thoại và toàn bộ thiết bị điện tử của tôi.
Đến cả Yến Tuế An – người ngày trước luôn lén lút giúp đỡ tôi – lần này cũng lên tiếng gằn giọng:
"Yến Tiểu Vũ, em ở nhà lo mà tự kiểm điểm lại mình đi!"
Chuyện tôi bị thương rốt cuộc bố mẹ vẫn biết.
Bố tôi xưa nay vốn nghiêm khắc, nhưng duy chỉ đối với tôi là dịu dàng chừa lại vài phần dung túng. Lúc này ông cũng khẽ nhíu mày răn đe:
"Càng ngày càng không biết lớn nhỏ. Nghe lời anh trai con đi, thời gian này đừng có chạy lung tung ra ngoài nữa, không thấy mất mặt à."
Mẹ nắm lấy tay tôi, giọng nói vừa ôn hòa lại vừa đau lòng:
"Bảo bối, có phải bố mẹ có chỗ nào sơ suất bỏ bê con, khiến con không vui không?"
"Con là con của bố mẹ, bất kể có xảy ra chuyện gì, bố mẹ vẫn sẽ luôn yêu con, con phải nhớ kỹ điều này, có được không?"
Tôi ái ngại cúi gầm đầu, cố mở to đôi mắt đã chực trào chua xót.
"Mẹ ơi, đồ chơi của con còn ở nhà Kỷ Miên, con có thể mượn điện thoại của mẹ gọi cho cậu ấy một cuộc không?"
Kỷ Miên mang theo đồ chơi của tôi và một chiếc điện thoại mới đến tìm.
Trông trạng thái của cậu ấy cũng chẳng tốt lành gì, dưới mắt hằn lên quầng thâm, mái tóc có chút rối bời.
Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Bức ảnh chúng tôi đến quán bar hôm đó đã bị chụp lại.
Các từ khóa trên hot search thay nhau bạo đỏ, chễm chệ nằm trên top đầu.
Đến cả thân thế của tôi cũng bị người ta đào bới sạch sành sanh.
#Yến Tiểu Vũ dân chơi#
#Sự thật chuyện Yến Tiểu Vũ được nhận nuôi#
#Yến Tiểu Vũ đức không xứng vị#
Những lời mắng chửi trên mạng như dốc nước đổ ào ào vào đầu tôi.
[Vừa nổi tiếng cái là đi quẩy liền, đúng là ngôi sao nào cũng cá mè một lứa như nhau, uổng công tôi trao trọn lòng tin.]
[Người quen của tôi trên Whisper nói, tiểu thiếu gia vừa vào phòng là gọi liền bốn em, lại còn thuộc các chủng tộc khác nhau nữa chứ, nhìn mặt thuần khiết thế kia mà hóa ra lại đổ đốn vậy sao? Ai hiểu thì tự hiểu nhé.]
[Đúng là chỉ nhìn mặt mới thích, không ngờ ngoài đời lại chơi bời thác loạn đến thế, tởm quá... Cố tình tạo cp với jm chắc cũng là để ké nhiệt chứ gì, không biết sượng mặt hả.]
[Nghe nói cậu ta chỉ là thiếu gia giả thôi, con trai út nhà họ Yến mới là chính thống. Thật ra nhìn huyết thống là ra ngay ấy mà, cả nhà ai cũng có sừng rồng, chỉ có mỗi cậu ta là không mọc nổi, cười chết mất.]
[Chưa hết đâu, biết tại sao tiểu thiếu gia lại đi đóng phim không? Bị đuổi học rồi chứ sao ~~ Ai cãi là người đó đúng ^^.]
Hệ thống tức đến nổ đom đóm mắt, cứ gào thét liên hồi trong đầu tôi:
[Cái sừng của ký chủ không mọc được là vì khi xuyên qua cậu là con người, chưa thích ứng được với cơ thể này! Còn thành tích học tập là do hệ thống giáo dục của Long tộc quá mờ mịt và lạc hậu, lũ người này chẳng biết cái mô tê gì mà cứ ở đó nói nhăng nói cuội!]
[Ký chủ cậu đừng giận, bọn họ đều... Ủa mà sao ký chủ lại cười? Không phải cậu cố tình để bị chụp lại đấy chứ?]
Tôi chớp chớp mắt, không giấu nổi vẻ hăm hở mà khẽ thì thầm:
"Cốt truyện đã được sửa đổi chưa?"
Lúc đóng phim, anh Kỷ Phùng đã dạy cho tôi rất nhiều điều.
Anh nói trên đời này người ta chia làm hai loại: một loại là những kẻ ngu ngốc luôn bị dư luận dắt mũi xuôi theo dòng nước, loại còn lại là những người thông minh biết mượn gió bẻ măng, lội ngược dòng để lật ngược thế cờ.
Tôi không phải người thông minh, nhưng tôi cũng chẳng muốn làm kẻ ngu ngốc.
Tôi chỉ muốn có một mái nhà.
Từ lúc bắt đầu biết nhận thức, trong tâm trí tôi đã xuất hiện một đoạn ký ức vô cùng xa lạ.
Một căn phòng trọ cũ nát, nồng nặc mùi rượu, xen lẫn tiếng chửi rủa chói tai.
Và cả những tiếng gào khóc thảm thiết mỗi khi chiếc thắt lưng da quất xuống.
Sợi rơm cuối cùng đè chết con lạc đà chính là khi chú mèo con mà cô ấy nuôi bị gã đàn ông kia giẫm chết.
Cuối cùng, người đàn bà mình đầy thương tích ấy ôm đứa trẻ đứng trên sân thượng.
Cô ấy mỉm cười cúi đầu, nước mắt rơi lã chã trên mặt tôi:
"Mẹ xin lỗi con, đến cuối cùng mẹ cũng không thể cho con ăn một bữa no nê, hy vọng kiếp sau con sẽ được sinh ra trong một gia đình yêu thương con."
Tôi khua khua đôi tay nhỏ nhắn, nắm lấy một lọn tóc dài của cô ấy, cất tiếng cười nắc nẻ.
Về sau, khi vừa tròn một tuổi, tôi đã xuyên không.
Xuyên thành một thiếu gia giả, ngốc nghếch vô cùng, chẳng hiểu gì cũng chẳng biết làm chi.
Bố mẹ chưa bao giờ tỏ ra chán nản mà luôn động viên tôi, các anh trai từng chút từng chút một dạy dỗ tôi, bảo bọc tôi.
Tôi không muốn vì bản thân mình mà họ phải gánh chịu bất kỳ rủi ro nào.
Bởi vì tôi tên là Yến Vũ.
Gió thổi hướng nào thì tôi bay theo hướng ấy, không rễ không cội, không nơi nương tựa.
May mắn được dừng chân ở nơi này mười tám năm, sớm muộn gì cũng phải theo gió mà đi, trở về với đất trời hoang vu.
Nơi đây là nhà họ Yến, là gốc rễ của Yến Tuế An, chứ không phải của tôi.
Cho nên ngay từ khi sự cố đầu tiên xảy ra, tôi đã bắt đầu lên kế hoạch.
Kỷ Miên xuất thân là sao nhí, con đường sự nghiệp từ trước đến nay hoàn toàn sạch bóng scandal, lại thêm Kỷ Phùng luôn đứng sau thu dọn tàn cuộc cho cậu ấy.
Tôi cố tình để cậu ấy đến bệnh viện thăm mình, trơ mắt nhìn dàn fan đẩy thuyền cp của chúng tôi trên mạng ngày một đông đảo.
Sau khi những bức ảnh bị phát tán, tôi liền lập tức bỏ tiền mua thủy quân để bóc tách, đẩy cậu ấy ra khỏi vũng bùn thị phi ngay từ những giây phút đầu tiên.
Long tộc vốn có tính che chở người nhà, cho dù tôi chỉ là một con rồng nửa mùa, tôi cũng không muốn làm liên lụy đến những người đã thật lòng đối xử tốt với mình.
Cũng may, cốt truyện đã được sửa đổi thành công.
--
Lúc đóng phim, anh Kỷ Phùng đã dạy cho tôi rất nhiều điều.
Anh nói trên đời này người ta chia làm hai loại: một loại là những kẻ ngu ngốc luôn bị dư luận dắt mũi xuôi theo dòng nước, loại còn lại là những người thông minh biết mượn gió bẻ măng, lội ngược dòng để lật ngược thế cờ.
Tôi không phải người thông minh, nhưng tôi cũng chẳng muốn làm kẻ ngu ngốc.
Tôi chỉ muốn có một mái nhà.
Từ lúc bắt đầu biết nhận thức, trong tâm trí tôi đã xuất hiện một đoạn ký ức vô cùng xa lạ.
Một căn phòng trọ cũ nát, nồng nặc mùi rượu, xen lẫn tiếng chửi rủa chói tai.
Và cả những tiếng gào khóc thảm thiết mỗi khi chiếc thắt lưng da quất xuống.
Sợi rơm cuối cùng đè chết con lạc đà chính là khi chú mèo con mà cô ấy nuôi bị gã đàn ông kia giẫm chết.
Cuối cùng, người đàn bà mình đầy thương tích ấy ôm đứa trẻ đứng trên sân thượng.
Cô ấy mỉm cười cúi đầu, nước mắt rơi lã chã trên mặt tôi:
"Mẹ xin lỗi con, đến cuối cùng mẹ cũng không thể cho con ăn một bữa no nê, hy vọng kiếp sau con sẽ được sinh ra trong một gia đình yêu thương con."
Tôi khua khua đôi tay nhỏ nhắn, nắm lấy một lọn tóc dài của cô ấy, cất tiếng cười nắc nẻ.
Về sau, khi vừa tròn một tuổi, tôi đã xuyên không.
Xuyên thành một thiếu gia giả, ngốc nghếch vô cùng, chẳng hiểu gì cũng chẳng biết làm chi.
Bố mẹ chưa bao giờ tỏ ra chán nản mà luôn động viên tôi, các anh trai từng chút từng chút một dạy dỗ tôi, bảo bọc tôi.
Tôi không muốn vì bản thân mình mà họ phải gánh chịu bất kỳ rủi ro nào.
Bởi vì tôi tên là Yến Vũ.
Gió thổi hướng nào thì tôi bay theo hướng ấy, không rễ không cội, không nơi nương tựa.
May mắn được dừng chân ở nơi này mười tám năm, sớm muộn gì cũng phải theo gió mà đi, trở về với đất trời hoang vu.
Nơi đây là nhà họ Yến, là gốc rễ của Yến Tuế An, chứ không phải của tôi.
Cho nên ngay từ khi sự cố đầu tiên xảy ra, tôi đã bắt đầu lên kế hoạch.
Kỷ Miên xuất thân là sao nhí, con đường sự nghiệp từ trước đến nay hoàn toàn sạch bóng scandal, lại thêm Kỷ Phùng luôn đứng sau thu dọn tàn cuộc cho cậu ấy.
Tôi cố tình để cậu ấy đến bệnh viện thăm mình, trơ mắt nhìn dàn fan đẩy thuyền cp của chúng tôi trên mạng ngày một đông đảo.
Sau khi những bức ảnh bị phát tán, tôi liền lập tức bỏ tiền mua thủy quân để bóc tách, đẩy cậu ấy ra khỏi vũng bùn thị phi ngay từ những giây phút đầu tiên.
Long tộc vốn có tính che chở người nhà, cho dù tôi chỉ là một con rồng nửa mùa, tôi cũng không muốn làm liên lụy đến những người đã thật lòng đối xử tốt với mình.
Cũng may, cốt truyện đã được sửa đổi thành công.