Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 7


Chương trước Chương tiếp

"Được rồi, để ta đi lấy sợi dây cỏ buộc cho chắc." Tiểu thẩm vừa nói vừa quay người đi tìm dây, sau đó khom lưng giữ chặt con cá rồi nhanh tay xiên qua, thành thục buộc chặt.

"À đúng rồi, hôm nay lão bán cá quen có hỏi thăm về ngươi. Nói là nhà có đứa cháu làm thợ ngói, vừa siêng năng vừa thật thà. Thanh Đào Nhi có muốn xem mắt thử không? Nếu ngại, để ta nói trước với nương của ngươi một tiếng?"

Hạ Thanh Đào hơi ngượng ngùng, đáp: "Tiểu thẩm nói với nương cũng được, con không rành mấy chuyện đó..."

Vừa nói, y vừa đưa cho bà 27 văn tiền: "Đây là tiền cá, tiểu thẩm đếm lại giúp con."

"Đếm gì nữa, làm sao sai được..." Tiểu thẩm cười, nhận lấy tiền rồi đưa cá cho y: "Cầm cẩn thận đó, cá còn sống. Ngươi coi chừng đứt dây."

"Dạ!"

Hạ Thanh Đào xách cá quay về, bước nhanh về nhà. Khi ngang qua cổng nhà Hạ Miên, vừa hay bắt gặp Hạ Miên đang đứng ở sân, thấy y liền tươi cười bước tới chào: "Ôi, Tiểu Đào! Lâu rồi không gặp, sao dạo này không qua tìm ta?"

"Miên Miên." Hạ Thanh Đào đáp, ánh mắt lướt qua bộ y phục gấm màu vàng nhạt lộng lẫy trên người Hạ Miên. Y nhìn thấy Hạ Miên đeo vòng tay vàng, trâm vàng sáng rực. So với lúc trước, quả thật càng thêm rực rỡ.

"Dạo này Tết nhất, bận quá nên không qua được."

Hạ Miên nghe vậy thì ra vẻ cảm thán: "Ai da, ngươi thì cái gì cũng biết làm. Không giống như ta không biết làm gì, toàn ngồi chờ cơm. Phu quân của ta còn cố ý cho hai hạ nhân theo hầu đấy! Muốn ăn trái cây cũng có người gọt sẵn. À đúng rồi, chắc ngươi không biết trái táo là gì đâu nhỉ? Là loại quả từ phương Bắc đó, vừa to vừa ngọt, lại giòn lắm, ăn ngon cực kỳ!"

Hạ Thanh Đào nghe Hạ Miên khoe khoang một tràng, y muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười: "Nương đang đợi ta mang cá về làm cơm. Lúc khác rảnh ta lại sang nói chuyện với ngươi."

"Vậy à..." Hạ Miên tỏ vẻ không vui: "Ta còn định giới thiệu ngươi với người trong phủ, nhà phu quân của ta có đứa cháu nuôi ngựa. Nếu ngươi gả qua, chúng ta còn có thể thường xuyên gặp nhau."

Nghe đến đó, Hạ Thanh Đào chỉ cười nhạt, không đáp gì thêm, rồi xách cá đi thẳng vào sân.

Lúc này trong nhà đang chuẩn bị đồ ăn. Mẫu thân vẫn đang làm bánh hoa cúc, tẩu tẩu thì nhóm lửa nấu thịt trong bếp. Tết Trùng Dương không phải lễ lớn, nên chỉ chuẩn bị một con cá với một khúc thịt, không cần gà vịt như lễ lớn.

"Con về rồi à? Cá bao nhiêu tiền?"

"Dạ, 27 văn. Tiểu thẩm mua hai con, con chọn con lớn vì phụ thân với ca ca đều thích ăn cá."

Hạ Thanh Đào bước vào bếp, lấy thau và dao mổ cá. Đứng dưới mái hiên, y đặt cá lên phiến đá xanh, mạnh tay giơ dao lên rạch một đường. Con cá quẫy vài cái rồi nằm im, chỉ còn thoi thóp.

Nhân lúc cá còn chưa chết hẳn, y nhanh tay cầm kéo cạo vảy, mổ bụng, moi ruột.

Hạnh Hoa vừa nhóm lửa vừa hỏi: "Hồi nãy ai gọi ngươi ngoài ngõ thế?"

"Là Miên Miên." Y vừa mổ cá vừa đáp: "Hắn nói muốn gả ta cho đứa cháu nuôi ngựa trong phủ của phu quân hắn."

Hạnh Hoa nghe xong thì phì cười: "Trời đất, sao ngươi không mắng hắn một trận! Còn định gả ca nhi trong sạch cho một đứa làm nô trong phủ, nghĩ gì không biết nữa!"

Nghe tẩu tẩu nói vậy, Hạ Thanh Đào không giận, chỉ bật cười: "Có khi hắn nghĩ gả cho người nuôi ngựa trong phủ còn tốt hơn làm ruộng ở quê."

Hạnh Hoa lắc đầu, vừa nhét thêm củi vào bếp vừa nói: "Ta không hiểu nổi, đầu óc hắn đơn giản như vậy mà lại lọt vào mắt công tử nhà quan. Chỉ dựa vào cái mặt đẹp thì làm được gì chứ..."

Hạ Thanh Đào đứng dậy thay nước rửa tay, vừa cười vừa nói: "Mệnh trời đã định, không cần nói nhiều lời. Nếu nói ra, người ta lại tưởng chúng ta còn đang tiếc nuối hắn."

Hạnh Hoa chỉ cười, tiếp lời: "Có gì mà tiếc với nuối. Chúng ta cứ sống ổn định, có cơm ăn áo mặc, vậy là đủ rồi."

Hạnh Hoa hít một hơi sâu, chỉ về phía nồi thịt đang sôi: "Ngươi ngửi thấy không? Hôm nay khúc thịt này nấu thơm thật đấy! Lát nữa làm nước chấm ngon ngon vào, đảm bảo ai cũng phải ăn ba chén cơm liền!"

Hạ Thanh Đào cũng nghe thấy mùi thịt lan khắp gian bếp, trong lòng không khỏi thòm thèm. Bởi vì tiết kiệm, cả nhà chỉ ăn ăn rau củ hoặc tương chao, rất ít khi có đồ xào mỡ.

Mỗi năm họ ép dầu ăn từ hạt cải hoặc hoa trà đúng một lần vào mùa đông, và dùng đến tận năm sau.

Y thành thạo chiên cá, mùi thơm bốc lên khắp bếp. Lúc này mẫu thân cũng vừa nặn xong bánh hoa cúc, đang cho vào nồi hấp lớn.

Hạ Thanh Đào tranh thủ rửa rau, thái nhuyễn rồi đem xào sơ với dầu. Sau đó đổ xì dầu, thêm chút dấm, tỏi băm nhuyễn, rồi rưới vào ít giấm. Món này ăn với thịt luộc là hợp nhất, mùi thơm bốc lên, khiến nước miếng khó mà kìm được.

Còn đang loay hoay, nãi nãi của y đã tới. Sáng sớm, y đã sang mời bà đến nhà. Nãi nãi sống một mình ở gian nhà phía tây, mỗi dịp lễ Tết đều thay phiên qua ăn cơm cùng các con cháu. Năm nay, đến lượt nhà Hạ Thanh Đào tiếp đón bà.

Tuy nãi nãi đã lớn tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh, mỗi ngày đều chải chuốt sạch sẽ, tóc tai búi gọn gàng. Vừa vào sân đã thấy Hạ Thanh Đào và Hạnh Hoa bận rộn trong bếp, bà liền đảo mắt một vòng rồi tấm tắc khen: "Tay nghề của Thanh Đào với Hạnh Hoa là nhất! Trong đám con cháu nhà mình, chỉ có hai đứa là biết làm việc đến nơi đến chốn. Nhìn xem mấy đứa cháu gái ở nhà khác, lấy chồng rồi mà chẳng ra làm sao cả."

Hạnh Hoa nghe vậy liền cười, nhanh nhẹn đáp:

"Nãi nãi à, lời của người nói đều đúng hết. Hồi xưa người nấu ăn giỏi quá, mấy người kia khi còn là con gái có được đụng vào bếp đâu, nên mới không biết chứ bộ. Mà kể cũng lạ, tay nghề của họ mà đặt vào mấy nhà khác trong thôn chắc cũng được khen đáo để mà!"

Nãi nãi cười tấm tắc, rồi nhìn sang Hạ Thanh Đào: "Tiểu Đào à, con phải học hỏi tẩu tẩu của con nhiều vào đấy!"

Nói rồi bà chợt nhớ ra, nghiêm giọng hỏi: "Mà này, ngoài kia người ta đồn con chê tú tài? Ở cái thôn nghèo này mà chê tú tài thì con còn muốn cưới dạng hán tử nào mới vừa lòng đây hử?"

Thấy Hạ Thanh Đào cúi đầu, lông mi cụp xuống không nói, Hạnh Hoa vội nói đỡ: "Nãi nãi, chuyện nhân duyên phải tùy vào duyên phận. Có duyên thì tự khắc sẽ đến, Tiểu Đào ngoan ngoãn khéo tay thế này, không lo ế đâu ạ."

Nãi nãi thở dài: "Chỉ sợ đợi mãi rồi lỡ dở thì khổ. Ta đây còn mong sớm có chắt để bế bồng!"

Vừa nói, bà vừa nắm lấy cổ tay Hạ Thanh Đào, bàn tay khô gầy nhưng ấm áp, giọng đầy trìu mến: "Đừng kén chọn quá nghe con. Từ nhỏ con đã thông minh, cữu công còn bảo con là tướng vượng phu. Hán tử nào lấy được con, sau này nhất định sẽ phát đạt!"

"Con biết rồi, nãi nãi." Hạ Thanh Đào không muốn dây dưa về đề tài này, liền mượn cớ bưng tô nước chấm pha sẵn chạy nhanh ra khỏi bếp.

Tết Trùng Dương vừa qua mấy ngày, bên thôn ven sông họ Tôn đã cho bà mối đến nhà dạm hỏi.

Thôn của lão bán cá nằm ở phía tây bắc thôn Hạ, bởi vì nằm sát bờ sông, phần lớn người ở đó đều mang họ Tôn, nên dân trong vùng quen gọi là thôn Tôn ven sông. Lão bán cá tên Tôn A Hưng, người em trai là Tôn A Vượng. Nhà ông Tôn A Vượng có ba người con trai, hai người đã thành thân, người mà bà mối đến mai mối lần này là con út, Tôn Lai Thịnh.

Tôn Lai Thịnh làm thợ ngói, theo sư phụ đi khắp nơi sửa nhà, xây dựng. Mỗi ngày kiếm 200 văn, so với thợ thường thì cao hơn hẳn. Lại thêm nghề thợ ngói được coi trọng, chủ nhà thường bao cơm trưa, thỉnh thoảng còn có thêm điểm tâm.

Bà mối hết lời khen ngợi, bảo Tôn Lai Thịnh là người thành thật, chăm chỉ làm việc, cũng có không ít nhà tìm hiểu để hỏi cưới. Ông Tôn A Hưng cũng nghe ngóng kỹ càng, biết vợ chồng Hạ Hưng Viễn là người tử tế, ca nhi Hạ Thanh Đào thì khéo léo đảm đang. Vì vậy mới ngỏ ý muốn kết thông gia, cho rằng cháu mình điều kiện cũng không tệ, xứng đáng có quyền chọn lựa.

Phụ thân và mẫu thân của Hạ Thanh Đào nghe xong cũng thấy nhà họ Tôn có vẻ ổn. Dù sao nhà họ Tôn còn chịu bỏ tiền gửi gắm con trai đi học nghề, chứng tỏ cũng có chí tiến thủ. Hơn nữa, Tôn Lai Thịnh lại là người thật thà, mà lão bán cá thì vô cùng nhiệt tình. Mỗi lần họ đi mua cá đều sẵn sàng thêm bớt, nhìn sơ cũng thấy là người dễ chịu, nên gật đầu đồng ý xem mắt.

Lại vì người chị họ của Hạnh Hoa đã gả về thôn Tôn ven sông, nên Hạnh Hoa nhân cơ hội sang bên đó hỏi thăm đôi chút, xem có đúng như lời bà mối nói hay không.

Vốn dĩ, Hạ Thanh Đào cũng thấy Tôn Lai Thịnh không tệ, ít ra là người chịu khó, có thể sống an ổn lâu dài. Nào ngờ khi Hạnh Hoa quay về, lại khuyên can ngay: "Ôi chao, con thấy làm dâu nhà ấy không dễ đâu."

"Sao vậy? Vợ chồng ông Tôn A Vượng không dễ sống chung à?" Nương của y đang nấu cơm, vừa nghe vừa quay nửa người lại, nhìn sang Hạnh Hoa.

"Con nghe Hồng tỷ nói Tôn A Vượng cùng Tôn Lai Thịnh đều là người thành thật. Nhưng nương của Tôn Lai Thịnh lại nổi tiếng là người chanh chua, khó tính. Hai nàng dâu lớn cũng chẳng hiền lành gì, chị em dâu suốt ngày cãi cọ, giành nhau từng miếng ăn. Bọn họ còn dạy hài tử của mình chọc ngoáy lẫn nhau. Nếu không phải có mẹ chồng ghìm ở trên, e là nhà ấy đã chia tài sản từ lâu rồi. Tiểu Đào mà gả vào đó, chẳng phải sẽ bị bà mẹ chồng và hai bà chị dâu bắt nạt chết sao?"



Loading...