Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 17


Chương trước Chương tiếp

Bà quay sang Lục Diêm, nghiêm túc nói tiếp: "Những tiền sính lễ này đều là do ca ca của con tự kiếm được. Sau này nếu con có bản lĩnh, muốn đưa sính lễ bao nhiêu thì nương cũng không ý kiến. Nhưng nếu bản lĩnh không có, lấy vợ cũng phải dựa vào trong nhà thì đừng trách nương không công bằng, không đưa nổi 20 lượng sính lễ cho vợ của con."

Lục Diêm nghe vậy cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại mở to mắt đáp: "Nương, con đâu phải loại người như vậy!"

Phụ thân bệnh nặng, nợ nần trong nhà gần như đều do ca ca lên núi săn thú mà trả được. Mãi gần đây hắn mới bắt đầu làm ruộng được ít lâu, cả nhà gần như sống dựa hết vào ca ca của hắn. Dù hắn tuổi còn nhỏ, nhưng không phải kẻ vô ơn.

"Biết vậy là tốt." Mẫu thân gật đầu hài lòng, lại hỏi Lục Tùy hôm nay còn mua thêm gì nữa không.

Lục Tùy lược bỏ chuyện mua nước củ năng lạnh, chỉ kể chuyện Hạ Thanh Đào bán khăn và dược liệu trên trấn. Mẫu thân của hắn nghe xong tấm tắc khen ngợi: "Đúng là một người giỏi giang, ca nhi thông minh lanh lợi như vậy. Thật đáng tiếc..."

Bà nghĩ, nếu Hạ Thanh Đào là một nam nhi bình thường. Với sự thông minh này, con đường công danh chẳng phải dễ dàng như trở bàn tay sao? Tiếc rằng trên đời này, ca nhi lại không được phép thi cử đọc sách.

Nghĩ một hồi, bà lại cảm thán nói thêm: "Nhà chúng ta cưới được Tiểu Đào đúng là phúc mà tổ tiên để lại. A Tùy, con phải đối xử thật tốt với người ta. A Diêm, con cũng không được chọc a tẩu tức giận, đừng cứ thích ăn này ăn nọ mà làm a tẩu khó xử."

Hai huynh đệ, một người "dạ" một người "vâng" liên tục. Bỗng nhiên cảm thấy, Hạ Thanh Đào chưa vào cửa đã trở thành bảo bối số một trong lòng mẫu thân của bọn họ rồi.

Ngày thành thân càng ngày càng gần.

Phụ thân và mẫu thân của Hạ Thanh Đào tranh thủ những lúc rảnh rỗi, đi từng nhà họ hàng thân thích thông báo tin vui, mời mọi người đến uống rượu mừng. Họ cũng thuê xong đầu bếp, chọn sẵn thực đơn, rồi lại phải đi khắp nơi mượn thêm bàn ghế chén đũa, va một cái nồi lớn để nấu nước. Gà vịt trong nhà nuôi không đủ làm tiệc, họ còn phải đặt mua thêm bên ngoài.

Còn bản thân Hạ Thanh Đào thì bận rộn thêu chăn cưới. Vụ đông đã gieo xong, mẫu thân và tẩu tẩu của y đã bớt bận rộn, nên mẫu thân của y phụ trách may áo bông và giày mới cho y mặc trong ngày cưới.

Hôm nay là 23 tháng 11, Xuân Miêu và Thu Nhạn cũng ghé qua chơi. Mọi người ngồi quanh bếp, vừa may vá vừa trò chuyện vui vẻ.

"Trồng giá đỗ thì có khó gì đâu, đến lúc đó ta giúp các ngươi làm một mẻ lớn." Nhắc đến chuyện giá đỗ, Xuân Miêu cười ha hả, đảm bảo chắc chắn: "Các ngươi giao hết cho ta, tự làm rẻ hơn đi mua rất nhiều đó!"

"Vậy thì tốt quá rồi." Mẫu thân của Hạ Thanh Đào vui vẻ nói lời cảm ơn: "Đến lúc đó ta đưa đậu xanh sang nhà ngươi. Thanh Đào nhà ta tuy thông minh, nhưng chuyện trồng rau cỏ này thì không giỏi lắm, không có kinh nghiệm gì đâu."

Xuân Miêu nhìn sang Hạ Thanh Đào, thấy tay của y thoăn thoắt thêu chăn, cười nói: "Mấy chuyện trồng trọt ấy làm vài lần là quen thôi. Nhưng những thứ Thanh Đào biết làm, cũng có ai học được đâu."

Hạnh Hoa bên cạnh nghe vậy, không biết nghĩ tới điều gì, bỗng dưng bật cười thành tiếng.

Xuân Miêu tò mò hỏi: "Hạnh Hoa, ngươi cười cái gì thế?"

Hạnh Hoa hướng cằm về phía Hạ Thanh Đào, trêu ghẹo kể: "Thím không biết đâu, Tiểu Đào nhà ta chẳng phải rất thích học nấu ăn sao. Hôm trước nương đi thuê đầu bếp, mà Tiểu Đào ở nhà thở dài mãi, còn than rằng lần này bản thân làm tân phu lang nên không thể chạy ra ngoài đứng cạnh học lỏm được nữa."

Nói xong nàng bật cười khanh khách không ngừng.

Mọi người nghe thế cũng cười theo, Hạ Thanh Đào đỏ mặt, bật cười ngượng ngùng: "Đúng thế còn gì! Mọi lần muốn học lỏm công thức phải lén lén lút lút, lần này nhà chúng ta tổ chức tiệc cưới. Đây là cơ hội được học thoải mái, ai ngờ ta lại không được ra ngoài, thật đáng tiếc mà!"

Trần Hà Hương nhịn không nổi liền trêu y: "Hay ngươi đừng làm tân phu lang nữa, cứ chạy ra ngoài đứng coi đầu bếp làm đồ ăn cho thoải mái luôn đi!"

"Như vậy sao được." Xuân Miêu bật cười góp lời: "Đến lúc Lục Tùy tới đón người, chẳng phải tìm khắp nơi không thấy tân phu lang đâu sao?"

Mọi người nghe thế càng cười lớn hơn nữa.

Xuân Miêu lại nói tiếp: "Đúng rồi, nhắc tới cưới hỏi thì ta nghe nói Lý tú tài cũng sắp cưới vợ đấy."

Mọi người ngạc nhiên, Hạnh Hoa hỏi ngay: "Thật không? Lần này cưới cô nương nhà ai?"

"Thật mà, ngày 6 tháng 12 này luôn, còn sớm hơn cả Tiểu Đào nhà chúng ta nữa!" Xuân Miêu vừa đóng đế giày vừa nói: "Bá mẫu nhà nương của ta có họ hàng xa với nhà Lý tú tài, bà ấy kể Lý tú tài cưới được cô nương của một nhà giàu, của hồi môn nhiều vô kể. Ta nghe mà nghĩ thầm, của hồi môn dù nhiều tới đâu cũng chỉ là của nhà gái, chẳng lẽ nhà họ Lý định dựa vào đó mà sống hay sao?"

"Ai mà biết được chứ!" Hạnh Hoa cười khẩy, nói: "Nhà hắn chỉ có mỗi đứa con trai là tú tài, chân yếu tay mềm chỉ biết đọc sách. Phụ thân của hắn lại mất sớm, không dựa vào của hồi môn nhà người ta thì dựa vào cái gì?"

Hạ Thanh Đào thầm nghĩ, lúc trước từng nằm mơ thấy cảnh mình gả qua nhà tú tài kia, sống khổ sở vô cùng. Bây giờ y không phải gả qua đó nữa, không biết cô nương nhà giàu kia gả sang sẽ thế nào đây?

Nhưng bất luận cô nương ấy sống ra sao, chỉ cần không liên quan gì đến y là được.

"Dù sao thì lần trước Tiểu Đào nhà ta không chịu nhà bọn họ, nương của hắn còn đi khắp nơi nói xấu Tiểu Đào." Xuân Miêu tức giận mắng: "Chỉ cần nhìn vào điểm ấy là đủ thấy nhà bọn họ chẳng tử tế gì, cũng không phải loại người tốt đẹp gì đâu!"

Trần Hà Hương nghe vậy cũng giận theo: "Đúng đó, may là hai nhà không ở cùng một thôn. Nếu không, bây giờ bọn họ chắc gì đã cưới được cô nương nhà giàu kia, không biết còn đến nhà chúng ta khoe khoang thế nào nữa!"

"Bà ta dám tới à?" Hạnh Hoa đặt kim chỉ xuống, hừ một tiếng nói: "Nếu bà ta dám tới, ta nhất định sẽ mắng cho một trận không ngóc đầu lên nổi! Người lớn tuổi rồi mà không chịu tích đức, cẩn thận già rồi gặp quả báo!"

Xuân Miêu nghe xong cười nghiêng ngả. Tuy là thím của Hạ Thanh Khê và Hạ Thanh Đào, nhưng nàng không hơn Hạnh Hoa bao nhiêu tuổi, tính tình hai người cũng khá giống nhau, bởi vậy nàng cười nói thêm: "Đến lúc đó nhớ gọi ta sang, ta giúp ngươi mắng bà ta một trận thật đã!"

Mọi người còn đang cười đùa, bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Trần Hà Hương ngồi gần cửa nhất, vội đứng dậy ra mở.

Thì ra người tới là Lục Tùy.

"Thím." Lục Tùy mặc một chiếc áo vải thô màu đen, tay xách một con cá lớn và một chiếc giỏ: "Con vừa bắt được mấy con cá, mang một con tới cho nhà thím đây."

"Ai da, trời lạnh thế này còn làm phiền con bắt cá mang tới đây. Con cá này lớn quá đi!" Mùa đông cá khó bắt, giá cả lại đắt đỏ, không ngờ Lục Tùy còn tự tay bắt được. Trần Hà Hương vui vẻ nhận lấy cá, quay vào nhà bếp lấy nước nuôi cá, vừa nói vọng vào: "Thanh Đào Nhi à, mau ra đây! A Tùy tới kìa!"

"Dạ!"

Nghe tin Lục Tùy đến, hai mắt Hạ Thanh Đào lập tức sáng lên. Y không để ý tới ánh mắt trêu chọc của tẩu tẩu và Xuân Miêu, vội vàng buông kim chỉ trong tay, chạy ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, y đã thấy ngay Lục Tùy đứng ở giữa sân, dáng người cao lớn như tấm cửa. Nhưng hôm nay trời lạnh mà hắn chỉ mặc một chiếc áo đơn bạc, khiến y có chút lo lắng hỏi: "Sao ngươi lại tới đây giờ này, trời lạnh như vậy mà chỉ mặc mỗi áo này thôi sao, ngươi có lạnh không?"

Lục Tùy vừa nhìn thấy Hạ Thanh Đào, khuôn mặt lạnh lùng liền trở nên dịu dàng, cười khẽ: "Không lạnh đâu. Ta mang cá tới cho ngươi."

Dường như nhớ ra điều gì, hắn vội đưa cả chiếc giỏ qua: "Trong này có ít bánh quả hồng mà nương nhà ta phơi khô, ngươi nếm thử xem."

Hạ Thanh Đào đã lâu không gặp Lục Tùy, vốn trong lòng đã thầm nhớ thương đối phương. Bây giờ lại thấy hắn đặc biệt đem đồ ăn tới cho mình, trong lòng vừa ngọt vừa vui, khóe miệng không thể kìm được mà cong lên, nói: "Thay ta cảm ơn thím nhiều nhé."

Trần Hà Hương bỏ cá vào trong chậu gỗ, quay sang hỏi Lục Tùy: "A Tùy, con có đói bụng không. Thím làm chút đồ ăn cho con ăn nhé?"

"Không cần đâu thím." Lục Tùy đáp: "Ở nhà còn nhiều việc, con phải về ngay đây."

"Khoan đã!" Hạ Thanh Đào vội gọi hắn lại: "Ngươi chờ ta một chút!"

Nói xong y quay người chạy vào trong nhà.

Trần Hà Hương thấy thế, nhịn không nổi liền bật cười, nhỏ giọng nói với Lục Tùy: "Nó lén làm cho con một đôi giày đấy, cứ giấu mãi vì sợ chúng ta biết sẽ trêu."

Lục Tùy nghe vậy thì liền ngẩn người, vừa kịp phản ứng lại thì thấy Hạ Thanh Đào chạy ra, tay cầm một gói giấy dầu.

Trần Hà Hương cũng không trêu nữa, chỉ nói: "Thanh Đào Nhi à, con tiễn A Tùy đi. Nương vào trong nhà vo gạo đây." Nói rồi bà quay vào nhà bếp.

Hạ Thanh Đào như kẻ trộm, lấm lét nhìn ra phía sau. Khi nhìn thấy mẫu thân đã đi xa, lúc này mới ngượng ngùng đưa gói giấy dầu trong lòng cho Lục Tùy, nhỏ giọng nói: "Mấy hôm rảnh rỗi ta làm cho ngươi một đôi giày, ngươi cầm về thử xem có vừa chân hay không."

Lục Tùy mở giấy dầu ra xem, là một đôi giày bông mới tinh màu xanh đen, bên trong nhồi bông đầy đặn. Hắn lập tức cúi xuống, cởi ngay một chiếc giày cũ ra, thử luôn vào chân. Không ngờ lại vừa khít, thoải mái.

Lục Tùy nhìn thẳng vào mắt Hạ Thanh Đào, ánh mắt hắn sáng lên: "Sao ngươi biết kích cỡ chân của ta?"



Loading...