"Thanh Đào, Thanh Đào à, còn chưa chịu dậy hả?"
Vừa mở mắt đã nghe tiếng gọi lanh lảnh ngoài sân, Hạ Thanh Đào bật dậy khỏi giường, ngồi thẳng dậy mới lấy lại tinh thần. Lúc này, y mới nhận ra trời đã sáng.
"Thanh Đào ơi!" Ngoài cửa lại vang lên tiếng gọi cùng tiếng gõ dồn dập.
"Dạ!" Y vội vàng nhảy xuống giường, vừa khoác áo ngoài vừa chạy ra mở cửa: "Nương..."
Người đang gõ cửa là mẫu thân của y. Hôm nay bà đã dậy từ sớm để chuẩn bị sính lễ, ngay cả tóc tai cũng chải gọn gàng. Nhìn thấy y, bà không khỏi mắng yêu: "Sao còn chưa chịu dậy? Lát nữa bên nhà tú tài sẽ qua xem mặt, con mà lôi thôi thế này thì người ta chê cho đấy. Mau rửa mặt chải đầu, chỉnh trang lại chút đi!"
Thì ra hôm nay họ hàng xa nhờ mai mối, muốn giới thiệu y cho một tú tài ở làng bên xem mắt.
"Nương, con..." Hạ Thanh Đào do dự, định nói gì đó nhưng lại thôi.
"Sao thế?" Mẫu thân của y không để tâm, chỉ nói: "Đừng có lề mề nữa, mau đi rửa mặt thay đồ. Lần trước ca ca mua cho con cái dây buộc tóc ở trấn trên đâu rồi? Hôm nay, con lấy ra dùng đi. Ta đi làm ít ít cháo hạt kê với bánh rán, lát nữa mang cho nhà bên đó nếm thử."
"Nương à..." Hạ Thanh Đào còn chưa kịp nói hết câu thì mẫu thân của y đã quay người đi mất. Y mang tâm sự nặng nề khép cửa lại, quay về phòng thay đồ.
Bộ quần áo hôm nay là đồ mới, mẫu thân của y đã chuẩn bị cho y từ trước và bộ quần áo đó chỉ dành cho dịp trọng đại như ăn tết hay đi tiệc. Bên cạnh còn có sẵn sợi dây buộc tóc mà mà y chưa nỡ dùng bao giờ.
Hạ Thanh Đào vẫn còn nhớ rõ tối qua mình đã háo hức chuẩn bị mọi thứ. Vậy mà giờ đây, y chẳng còn chút hứng thú nào nữa.
Y vẫn nhớ rất rõ giấc mơ đêm qua. Trong mơ, y nhìn thấy mình chỉ là một nhân vật phụ trong một quyển tiểu thuyết, còn ca nhi nhà bên mới là nhân vật chính. Người ta chẳng cần cố gắng gì cả, chỉ cần ngốc ngốc ngây thơ lương thiện là đã lọt vào mắt xanh của công tử nhà tri huyện, sống an nhàn sung sướng cả đời.
Còn y thì sao? Cẩn trọng chọn một tú tài có tiền đồ, bản thân thì gả vào nhà người ta, hết bận việc trong nhà thì bận lo việc ngoài đồng áng. Ngay cả việc nấu ăn, giặt giũ chuyện gì y cũng làm. Có lúc còn phải âm thầm mang đồ nhà mẹ đẻ đến tiếp tế, chịu đủ cực khổ mà chẳng một lời than vãn. Vậy mà hai năm sau, gã tú tài ấy thi đỗ liền viết một bức thư, đuổi y về nhà mẹ đẻ.
Thế nhưng, y đâu được sống yên ổn hưởng vinh hoa với tú tài. Gã tú tài kia, giống y như mấy kẻ hát kép trên sân khấu, vừa thi đỗ liền lập tức thay lòng đổi dạ, trèo lên làm rể nhà Triệu viên ngoại. Gã viết đơn ly hôn để cưới con gái nhà họ Triệu.
Trong giấc mơ, y vẫn nhớ rõ gã tú tài đứng trước mặt mình, ánh mắt lạnh lùng và đầy cay độc: "Hạ Thanh Đào, ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi đang toan tính điều gì. Ngươi đối xử tốt với ta, chẳng qua là muốn đợi ngày ta thi đỗ để làm phu nhân nhà quan, phải không? Ngày nào cũng giục ta đọc sách, ngày nào cũng trách mắng ta. Loại người như ngươi, mạnh mẽ đến mức khiến người ta phát ngán!"
"Ta sẽ không để ngươi toại nguyện. Cầm lấy 10 lượng bạc rồi cuốn gói về nhà họ Hạ đi! Từ nay mỗi người một ngả, đừng đến làm phiền ta nữa!"
Sau khi bị đuổi về nhà mẹ đẻ, y vốn dĩ đã chẳng còn mặt mũi nào. Trước kia thường hay về lấy trộm đồ ở nhà mẹ đẻ, nên quan hệ của y với ca ca và tẩu tẩu đã lạnh nhạt, thậm chí lại càng xa cách. Y còn bị phụ thân mắng cho một trận thậm tệ. Hàng xóm xung quanh thì chỉ trỏ bàn tán. Trong lúc tâm trí rối bời, y đã lặng lẽ treo cổ tự vẫn trong đêm.
Hạ Thanh Đào chạm tay lên cổ mình, nhìn vào chiếc gương đồng nhỏ. Cổ y trắng nõn, không có chút dấu vết nào nhưng cảm giác nghẹt thở đau đớn ấy cứ lởn vởn trong tim, như thể giấc mơ kia thực sự đã từng xảy ra.
Thật ra y biết rõ, tình cảm của mình cũng không hoàn toàn đơn thuần. Ca nhi nhà hàng xóm tên là Hạ Miên, sinh sau y đúng một ngày. Hai người từ nhỏ đã bị người trong thôn mang ra so sánh.
Ông nội và phụ thân của Hạ Miên đều là thợ rèn, bá bá của Hạ Miên thì mở hẳn một cửa tiệm rèn trên trấn. Nhà họ là hộ giàu có nổi tiếng trong thôn, từ nhỏ Hạ Miên đã ăn ngon mặc đẹp hơn y nhiều. Hơn nữa, Hạ Miên lại có dung mạo xinh xắn, ngoài trừ làn da không trắng bằng y thì mọi thứ còn lại đều hơn hẳn.
Hai người chơi với nhau từ khi còn bé tí. Hồi ấy, hàng xóm quanh vùng đều khen Hạ Miên xinh xắn lanh lợi, còn Hạ Thanh Đào thì giống như tên của mình. Y chỉ là một quả đào xanh còn chát, sao mà sánh nổi với quả đào mật ngọt ngào chín mọng.
Mẫu thân của y từ nhỏ đã dạy rằng: "Con không xinh đẹp bằng người ta thì phải chăm chỉ hơn, học nấu nướng thêu thùa. Con nhà nông người ta chọn vợ chỉ nhìn vào cái tài, ai lại đi chọn người chỉ vì xinh đẹp?"
Thế là từ bé, Hạ Thanh Đào đã học nữ công gia chánh, học nấu ăn, thậm chí còn theo ca ca trong nhà học chữ. Không đến mức biết cả ngàn, nhưng vài trăm chữ thì y vẫn nhận ra. Y luôn tin rằng, chuyện hôn nhân của mình sẽ không thua kém Hạ Miên là bao.
Nào ngờ, trong một lần Hạ Miên lên trấn chơi, lại lọt vào mắt xanh của công tử nhà tri huyện. Từ một ca nhi nông thôn, Hạ Miên một bước thành con dâu nhà quan lớn.
Y hâm mộ lắm.
Vì thế, y âm thầm nghĩ cách để mình hơn được Hạ Miên. Đó chính là gả cho một tú tài và đợi người đó thi đỗ làm quan. Dù không lên tới tri huyện, ít nhất cũng phải làm đến tri phủ. Đến lúc đó, chẳng phải y sẽ trở thành phu nhân của quan lớn sao?
Chỉ tiếc rằng tất cả chỉ là chuyện trong mơ. Trong mơ, y cưới được một tú tài nhưng người đó chưa từng coi trọng y. Tuy ban đầu y có chút tính toán, nhưng cuối cùng, y vẫn xem tú tài là trượng phu thật sự của mình. Bao nhiêu điều tốt đẹp đều nhường phần cho gã, hết lòng chăm sóc, hết mực yêu thương. Vì sao lại có thể tàn nhẫn đến thế?
Chỉ vì y là một vai phụ thôi sao?
Hạ Thanh Đào nhìn mình trong gương đồng, gương mặt của y chỉ có thể gọi là thanh tú, chẳng nổi bật gì. Y thở dài một hơi, lẩm bẩm: "Thôi, chấp nhận số phận vậy. Đã chẳng phải vai chính thì thôi đừng mơ mộng làm phu nhân tri phủ nữa. Mệnh mình không có, cưỡng cầu làm gì."
Nghĩ vậy, y duỗi tay tháo dây buộc tóc ra một cách dứt khoát.
Hít sâu một hơi, Hạ Thanh Đào đứng dậy mở cửa bước ra ngoài: "Nương ơi, sáng nay ăn gì thế? Con thấy hơi đói bụng rồi."
Từ gian bếp phía đông, mẫu thân của y vừa bận rộn vừa quay đầu lại: "Bánh bao nhân rau con thích ăn đấy. Nãy ca ca con vừa ăn vừa bảo ăn chưa đã miệng, ta phải giành một phần cho con đó."
Nhìn thấy Hạ Thanh Đào chưa dùng dây buộc tóc mới mua, bà ngạc nhiên hỏi: "Ủa? Sao con không đeo dây buộc tóc mà ca ca mua cho con?"
Hạ Thanh Đào vừa rửa mặt vừa đáp: "Đẹp quá, con tiếc không dám dùng. Đợi đến tết con mới mang."
Đúng lúc đó, tẩu tẩu của y là A Hạnh đang mang thức ăn cho gà vịt, đi ngang qua nghe thấy liền cười: "Tết thì tết, nhưng hôm nay cũng có phải ngày thường đâu? Tiểu Đào thích thì bảo ca ca mua cho cái mới."
Ca ca của y thường hay bắt nạt y, nhưng thực ra là người rất tốt. Mỗi lần lên trấn mua đồ đều mua về cho y. Cả tẩu tẩu cũng dịu dàng, chưa bao giờ tính toán điều gì. Nghĩ đến trong mơ mình cư xử quá đáng thế nào, ngay cả người tốt như ca ca và tẩu tẩu cũng sinh ra oán trách với mình.
Hạ Thanh Đào cảm thấy lòng mình chợt chùng xuống.
Y lau mặt sạch sẽ, cười đùa nói một câu trêu chọc: "Ca ca suốt ngày bắt nạt con thôi. Mua cho con cái dây buộc tóc mà cứ đứng khen cả nửa ngày. Con không cần mua thêm đâu, để khỏi phải tốn tiền với tốn nước bọt!"