Sau Khi Bị Đọc Tâm Cứu Vớt Cả Nhà Não Yêu Đương

Chương 6


Chương trước Chương tiếp

 

Vừa thấy, ván cửa tối hôm qua cô vất vả dựng để chắn gió đã đổ ầm trên mặt đất, lần này trực tiếp vỡ nát mất một nửa.

“Nắng chiếu tới mông rồi! Không phải bảo mày dậy sớm đến chặn nhà họ Quý kia sao, nếu tao không tới nhìn mày một cái mày lại muốn ngủ tới khi chết có đúng không? Mau cút dậy đi làm việc cho tao!”

Miệng bà cụ Thẩm kia giống như súng máy tuôn rầm rầm, nhưng bà cụ vẫn còn đang ăn cơm dở, vừa giận đốt mông lại rời khỏi.

Thẩm Như Ý bị mắng cho tỉnh lại, cuối cùng đã nhớ ra.

"Nhà họ Quý" theo như lời của bà cụ Thẩm, không phải là đại lão tương lai cô thích nhất trong nguyên tác - - Quý Nhược Tùng sao!

Bất chấp mọi thứ, Thẩm Như Ý vội vàng chỉnh lại đầu tóc, đến cơm cũng không ăn, ra khỏi cửa như gió.

Bà cụ Thẩm thấy cô như vậy, thoáng hài lòng, cảm thấy quyền uy của mình rốt cuộc cũng đã có tác dụng ở trên người Thẩm Như Ý.

Kiều Mỹ Linh lo lắng muốn đi theo, lại bị bà cụ Thẩm liếc mắt một cái chặn đứng lại, đành phải lo lắng không yên cầm góc áo quay về chỗ ngồi - - người của nhà họ Quý kia, cũng không phải dễ đối phó.

Thẩm Như Ý lần mò tới nhà họ Quý theo trí nhớ trong đầu, chạy bước nhỏ một lúc liền đến nơi.

Chỉ thấy một thiếu niên dáng người vừa cao lại vừa gầy đứng một mình cô đơn ở cửa phòng, đang đưa lưng về phía cô?

“Quý, Quý Nhược Tùng?”

Bóng dáng khóa cửa của người nọ dừng lại, chậm rãi xoay người qua.

Thẩm Như Ý chần chờ một giây, trước khi thiếu niên kia xoay người lại đã đi đến phía anh.

Trong nguyên tác chưa từng miêu tả bộ dạng của Quý Nhược Tùng khi thiếu niên. Nhưng nghiêm khắc mà nói, hiện tại đứng ở Thẩm Như Ý trước mặt Quý Nhược Tùng, đang vào thời gian thay đổi giữa thiếu niên và thanh niên.

Thẩm Như Ý cảm thấy, anh giống như trái chín trên cây, tuy rằng không tỏa ra vị ngọt chín mọng, nhưng ở trên người mang chút hơi thở thiếu niên.

Mà Quý Nhược Tùng người cũng như tên, đứng cao ngất giống gốc cây tùng, mặc dù vì ăn đồ thiếu vừa dinh dưỡng lại không đủ ăn nhiều năm nên có hơi gầy quá, nhưng nhìn dáng người cao ráo kia, ít nói cũng phải 1m8, mà bả vai anh cũng rộng lớn, Thẩm Như Ý tựa như có thể nhìn thấy vòng eo kiềm chế, căng đầy hữu lực qua lớp áo mỏng kia.

Lại nhìn lên mặt, a, không hổ là người mà cô thích nhất.

Từ đôi mắt hẹp dài cong lên vẻ đào hoa kia, đến đôi môi mỏng, trông Quý Nhược Tùng không giống như cơ thể cường tráng, mà lại mang theo một chút xinh đẹp thanh tú - - chỉ có điều vào lúc mặt không chút thay đổi thì lại cảm giác áp lực rất mạnh, lông mày rậm rạp anh tuấn kia hơi hơi hạ thấp xuống một cái là càng nhìn càng có khí thế của đại lão tương lai - -

Thẩm Như Ý sửng sốt, lúc này mới phát hiện Quý Nhược Tùng đang đè nhíu mày che đi ánh mắt xem xét cô.

Cô đã nhìn anh rất lâu rồi.

“Khụ khụ, em là Thẩm Như Ý, con út của chi thứ nhất nhà họ Thẩm - - ”

“Biết, từ trong thành phố tới. Ngày hôm qua cô nhảy sông, trong thôn giờ cả người biết cô lẫn không biết cô đều biết đến cô rồi.”

Quý Nhược Tùng đã mở miệng, lại khôi phục vẻ đạm mạc.

Thẩm Như Ý cười mỉa hai tiếng, “Cái kia, em tới sớm như thế là vì- - ”

“Cô nói với bà nội cô đừng mơ tưởng nữa, thiếu nợ thì trả tiền là chuyện đúng theo lẽ thường, cho dù cho cô tới cược cho tôi thì tôi cũng sẽ không đồng ý.”

Giọng nói của Quý Nhược Tùng mang theo chút không kiên nhẫn, xoay người, bắt đầu tính toán đi vào trong nhà lấy cái móc khóa.

"Hí, thực khác so với trong tưởng tượng của mình." Thẩm Như Ý khẽ nói thầm.

Động tác trong tay của Quý Nhược Tùng bị khựng lại, lời này giống như gợi lên cảnh tượng những người đã từng quen biết chỉ chỉ chỏ chỏ, khiến trong lòng anh cảm thấy phiền toái.

Anh bỏ khóa lớn trong tay ra, nhíu mày xoay người, đã thấy trên mặt Thẩm Như Ý đã treo nụ cười tươi rói từ lúc nào, dáng vẻ này giống như người tự dưng nhặt được năm đồng ở ven đường cứ cười ngây ngô.

Nhất thời nghẹn lại khiến anh không nói nên lời trách cứ.

Thẩm Như Ý ấm giọng nói: “Em không tới nói chuyện nợ nần.”

Nói thật cô phi tới đây chỉ là vì Quý Nhược Tùng, cô căn bản không biết bà cụ Thẩm bảo cô tới chặn anh. Lúc này Quý Nhược Tùng nhắc tới, trí nhớ trong đầu cô mới hiện ra.

Trước kia lúc ba mẹ Quý Nhược Tùng ba mẹ còn sống, là người lương thiện nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn. Mùa hạ năm đó mưa nhiều, trong thôn gặp lũ lụt, không biết vì nguyên nhân gì, trong thôn chỉ có một mình nhà cửa nhà họ Thẩm bị xói lở. Lúc ấy người trong thôn thậm chí bắt đầu tránh né người nhà họ Thẩm người, chỉ có ba mẹ nhà họ Quý chìa tay ra giúp đỡ, không nói hai lời đồng ý cho bà cụ Thẩm sư tử miệng rộng mượn tiền. Lúc này nhà họ Thẩm mới có được căn nhà to giống như bây giờ.

Mà con người bà cụ Thẩm thông minh lanh lợi kia cũng là thông minh lanh lợi đến ác liệt, năm đó chiếm được của hời lớn như vậy, nhưng tới khi hai vợ chồng nhà họ Quý khó khăn không nơi nương tựa lại không nói giúp một chút, lại còn bỏ đá xuống giếng, số tiền đã mượn kia cuối cùng còn sống chết nhất quyết không chịu trả lại một đồng nào.

Lại còn tỏ vẻ ra oai nói nhà họ Quý là thành phần không tốt, bọn họ bỏ ra số tiền đó là điều nên làm, là phần chuộc tội cho việc "tiểu tư” của bọn họ năm đó.

Chỉ có điều ngoại trừ việc này, Thẩm Như Ý cũng chỉ nhớ tới trùng hợp bà cụ Thẩm chỉ tên cô đến làm người nói chuyện thôi.

Người cứu mình từ trên sông lên ngày hôm qua chính là Quý Nhược Tùng.

Thẩm Như Ý cười đến mặt mày cong cong, đằng sau hiện lên một tầng sáng nhu hòa, càng có vẻ ấm áp.

Mà cô mang theo khuôn mặt trắng nõn mập mập có chút trẻ sơ sinh đến lông tơ cũng có thể loáng thoáng thấy được, giống như quả trứng luộc mượt mà. Trong đầu Quý Nhược Tùng chợt hiện lên liên tưởng.

Thẩm Như Ý vừa muốn mở miệng, liền nghe thấy tiếng cửa nhà họ Quý kêu rắc rắc, giương mắt nhìn lại, cánh cửa kia mở ra một khe hở, từ trong đó lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.

Đôi mắt của một bạn nhỏ đảo quanh giữa hai người, nhìn đủ rồi còn muốn thò cả cái đầu ra - - nhưng lại bị Quý Nhược Tùng đè lại.

Bàn tay anh to lớn, che một cái đã che cả khuôn mặt của bạn nhỏ.

“Ưm ưm - - anh! Anh làm gì... Anh không để cho em ra ngoài, em nhìn một cái thì làm sao!”

Phì một tiếng, Quý Nhược Tùng quay đầu nhìn, là Thẩm Như Ý cười thành tiếng. Lần này nụ cười trên mặt cô lại khác với lúc đối mặt với mình, rõ ràng chân thành tha thiết hơn mấy phần.

Mà ngay tại lúc Quý Nhược Tùng ngây người này, bạn nhỏ kia nhanh nhẹn thoát ra khỏi bàn tay của anh, lại không chút sợ hãi quan sát Thẩm Như Ý.

Tuổi nhỏ nhưng lá gan không hề nhỏ, Thẩm Như Ý có thể xác định đây là em gái ruột của Quý Nhược Tùng: Quý Xảo Vân.

Nhìn đồng tử đen láy như rửa kia của Quý Xảo Vân, Thẩm Như Ý vốn là mềm mại, rồi sau đó lại không khống chế được mà đau xót.

Một cô bé tốt như vậy, cô không muốn trơ mắt nhìn cô bé chết.

“Em là em gái của Quý Nhược Tùng hả? Đây là lần đầu tiên chị gặp em đấy.”

Máy hát của Quý Xảo Vân bị Thẩm Như Ý mở ra, ngây ngô nhếch miệng cười, “Đúng vậy, em tên là Quý Xảo Vân! Anh em chưa bao giờ cho em đi đâu chơi, nói cái gì mà bên ngoài có nguy hiểm. Nhưng em rất muốn được kết bạn, em...”

“Được rồi, đừng có nói mấy lời thừa thãi ở chỗ này, sắp phải đi làm rồi. Tóm lại cô có chuyện gì?”

Quý Nhược Tùng không đợi em gái nói xong, bỗng dưng lên tiếng cắt ngang, vẻ không kiên nhẫn trên mặt lại hiện lên, nhìn có hơi hung dữ.

Anh nhớ là Thẩm Như Ý từ thành phố tới, lúc trước lại còn thất vọng nhảy sông tự vẫn như thế, nhất định là người khiếm nhã dọa người.

Nhưng người này đã thay đổi thành người khác, lại còn có chút si mê đối với anh, Thẩm Như Ý không bị dọa đến như anh mong muốn, lại khẽ nhíu mày, lại chớp đôi mắt hạnh còn to hơn đôi mắt của em gái anh nhìn anh.

Thấy anh có chút không hiểu, chỉ có thể nghiêng mặt đi ho nhẹ.

‘Hệ thống, hiện tại thang điểm nhiệt độ của tôi là bao nhiêu - - ai da, mặc kệ, cậu đổi cho tôi thành mấy viên kẹo ra đây!’

[Cũng không nhiều, chỉ - - được rồi, ở trong túi cô rồi đấy.]

 

 

Thẩm Như Ý đưa tay thò vào trong túi, lấy ra mấy thứ, Quý Nhược Tùng lại vẫn chưa kịp phản ứng, bàn tay ngọc ngà thon thon của cô đã duỗi về phía Quý Xảo Vân - -

“Cô!”

“Đây là cái gì vậy?”

Tiếng của hai anh em họ đồng thời vang lên.

Thẩm Như Ý mỉm cười, không hiểu sao lại cảm thấy mình có hơi giống mấy bà dì xấu xa, “Xảo Vân, chị cảm thấy em cực kỳ đáng yêu, đây là quà gặp mặt chị cho em.”

Quý Xảo Vân nhìn trong tay mình có mấy thứ bên ngoài hình trụ bên trong là màu trắng xanh, có chút nghi hoặc, nhưng nhanh nhẹn tiến hít hít mũi vừa ngửi thử, ánh mắt đột nhiên sáng lên.

“Thơm quá!”

Cô bé nhanh nhảu lột bỏ giấy gói kẹo, liền thấy giấy gói kẹo mỏng như cánh ve bọc lấy viên kẹo màu trắng đục, cô bé không chút nghĩ ngợi nhét vào trong miệng.

Quý Xảo Vân đã từng ăn kẹo, mấy viên kẹo vàng vàng trong suốt có hơi đục đục này, cho dù anh trai không nói, cô bé cũng biết nó cực kỳ trân quý, là anh trai vất vả đổi lấy, bởi vì cho tới bây giờ anh trai chưa hề cho cô bé ăn hết một viên kẹo, nhưng cô bé có nằm mơ cũng không nghĩ tới còn thể được ăn loại kẹo ngon như vậy!

Loại kẹo này trắng bóng kẹo mà không cứng rắn, ăn vào ngòn ngọt giống như sữa, vị ngọt lành nồng đậm này, cho tới bây giờ Quý Xảo Vân chưa từng nếm qua, đến ngay cả lớp "giấy” mỏng trên viên cả kẹo kia cũng ăn được, vào miệng là tan.

Quý Xảo Vân ăn xong nước miếng cũng không giữ được, ánh mắt phát sáng.

Quý Nhược Tùng nhìn cô bé ăn viên kẹo lại không khỏi ngạc nhiên, trong lòng có hơi chua xót, đưa tay lau đi một giọt nước miếng cho cô bé, khẽ cắn môi nhưng vẫn nhẫn tâm cướp đi mấy viên kẹo sữa còn lại trong tay cô bé.

“Ưm ưm anh … anh ăn!”

Quý Xảo Vân còn cho là anh trai cũng bị viên kẹo này mê hoặc, rất biết nghe lời để ba viên kẹo còn lại cho Quý Nhược Tùng hết.



Loading...