Tống Ngân Hà rít qua kẽ răng, ánh mắt từ lúng túng biến thành kinh ngạc, ngơ ngác nhìn vải rách lộ ra miệng vết thương, vị trí dược cao màu vàng quái dị bôi vào.
Mát lạnh, lúc trước chỗ bị thương đau nhức chớp mắt thấy mát lạnh hơn phân nửa. Mặc kệ hiệu quả trị liệu đao thương như thế nào, ít nhất mặt ngừng đau thì rất xuất sắc.
- Phụ thân, sao vậy?
Hai thiếu nữ Tống Kha, Tống Vân quan tâm nhìn Tống Ngân Hà, luống cuống không biết nên hỗ trợ như thế nào, mắt ngập nước nhìn gã.
- Thoải mái... Thật sự rất thoải mái.
Tống Ngân Hà chớp mắt nghi hoặc nhìn Đoạn Phong Bất Nhị, nói:
- Chiến Sĩ huyết mạch tôn knhs, đây là...?
- À, không có gì.
Đoạn Phong Bất Nhị cười hì hì đặt dược cao vào lòng bàn tay Tống Kha, nói: