Sát Thần

Chương 235: Thái dương chi tinh! Dị bảo!!!


Chương trước Chương tiếp

Một khối thiên ngoại thiên thạch hình góc cạnh thật lớn cắm trong sa mạc.

Thiên thạch kia phát ra ánh sáng rực rỡ, cả vật thể màu đỏ rực, tỏa ra thái dương hỏa viêm cực kỳ kinh người, ánh sáng mặt trời mạnh gắt, chói mắt quả thực khiến người ta không mở được hai mắt.

Thiên thạch như ngọn núi nhỏ, phần lớn bị chôn sâu trong cồn cát, chỉ lộ ra bên ngoài khoảng một phần ba.

Tia sáng đỏ rực chói mắt từ bên trên thiên thạch kia phóng ra, viêm lực nóng cháy như phô thiên cái địa, lượng nước trong cơ thể bị bóc hơi mất đi rất nhiều.

Người bình thường nếu đến chỗ này, chưa được ba khắc thì đã thành một thây khô rồi.

Ngay cả Thạch Nham được Địa tâm hỏa rèn luyện nhiều lần, đối mặt với hỏa viêm của thiên thạch cực kỳ kinh người này cũng thấy áp lực khổng lồ không thở nổi.

Bên trong thiên thạch, còn có dao động tinh thần kỳ dị truyền ra, Thạch Nham từ xa nhìn thiên thạch kia thì đã lập tức cảm nhận được thức hải liên tục kích động lên, đã bị ảnh hưởng bởi tinh thần lực kỳ dị trong thiên thạch, thiếu chút nữa không khống chế được mình, đâm đầu vào thiên thạch kia.

Thạch Nham tin một khi hắn tới gần thiên thạch, thân thể chỉ cần hơi chạm đến hỏa viêm bên cạnh thiên thạch thì sợ là cái thân thể này của hắn sẽ lập tức tan thành tro bụi.

Đừng nói là Võ Giả cảnh giới Địa Vị, cho dù là cường độ thân thể của cường giả Thần cảnh cũng không nhất định có thể còn nguyên vẹn dưới hỏa viêm của thiên thạch kia.

Thạch Nham không dám mạo hiểm, chỉ từ xa ở một bên nhìn, lặng lẽ quan sát đến khối thiên thạch cực lớn kia.

Địa tâm hỏa vạn năm sớm bay đi ra ngoài, lúc hắn đang sửng sờ thì Địa tâm hỏa đã chui đầu vào rồi biến mất bên trong thiên thạch.

Thạch Nham ngạc nhiên, thử liên hệ lại với Địa tâm hỏa thì phát hiện một khi hắn phóng ra thần thức thì từ bên trong thiên thạch lập tức phát ra tinh thần công kích kinh người, bức bách đích hắn thức hải chấn động mạnh, không thể không lập tức thối lui lại.

- Sao lại thế này?

Ý niệm của Huyền Băng Hàn Diễm đột nhiên từ trong Huyết Văn giới truyền ra, Huyền Băng Hàn Diễm đã lâu không có lên tiếng, khí tức vừa xuất hiện lập tức phóng ra từng đợt băng hàn lực.

Băng hàn lực rất nhanh đã khuấy động trong thân thể Thạch Nham, thẩm thấu băng hàn lực đến mỗi ngỏ ngách toàn thân Thạch Nham. Dưới tác dụng của hàn lực thì cảm xúc và thân thể táo bạo của Thạch Nham đã nhanh chóng ổn định lại.

- Ồ? Ngươi có thể phóng ra lực lượng?

- Ừm, chiếc nhẫn quỷ này có thể biết ngươi gặp phiền toái, cho nên đã giải trừ một ít trói buộc với ta.

Huyền Băng Hàn Diễm đáp xong lại trầm mặc tiếp, hình như nó đang thả ra tinh thần cảm ứng lực của nó quan sát tình hình chung quanh.

Không bao lâu, Huyền Băng Hàn Diễm truyền ra tinh thần dao động kinh ngạc

- Thái dương chi tinh!

- Cái gì?

Thạch Nham sửng sốt
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...