Đầu của Ngũ Thiên Thiệu không phải là mình đồng da sắt, một đao của Hàn Mạc chém xuống, đầu của vị quan Tổng binh quan Lâm Dương này lập tức bị chẻ ra làm đôi, máu văng tứ bề, trong doanh trướng của Đại soái ngập tràn sát khí, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi có mùi máu tanh.
Mọi người đều đứng ngẩn ra.
Mấy tên thuộc hạ tâm phúc của Ngũ Thiên Thiệu lúc này kinh hãi ngừng tay, đứng nhìn thân hình cường tráng của Ngũ Thiên Thiệu bị chặt như khúc củi, cái xác to lớn ngã oạch về phía sau, phát ra âm thanh nặng nề.
Cái đầu bị chia làm đôi, cực kì đáng sợ, máu me phun ra khắp nơi, trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người.
Hàn Mạc rút đao về, dùng khăn vải lau vết máu trên thanh đao, trong tức thời, không ai dám động đậy.
Đường đường là quan Tổng binh quan Lâm Dương Ngũ Thiên Thiệu còn phải chết trong tay Hàn Mạc, thử hỏi còn ai dám động thủ?
Hàn Mạc đút đao vào vỏ sau, liếc nhìn mấy tên tướng lĩnh Tây Bắc đang nắm chặt đao, sát khí trên mặt không vì cái chết của Ngũ Thiên Thiệu mà suy giảm, trong mắt lại lộ lên vẻ đằng đằng sát khí hơn nữa.
Nếu không phải vì lần biến cố này, Hàn Mạc tuyệt đối không chĩa đao vào những người này.