Mễ Hạo Nguyên dáng người lùn, thoạt nhìn có vẻ thật thà chất phác, có chút nghi ngờ hỏi:
-Ngươi… ngươi cho mỗ?
Hàn Mạc hướng về phía xe ngựa sang bên kia xem xét, vài tên tiêu sư và tiểu nhị đang nói chuyện nên cũng không chú ý bên này, mỉm cười, hạ giọng nói:
-Trước tiên hãy cất đi, đừng để bọn họ thấy, lúc đó có thể không tốt!
Hàn Mạc nói vậy, hai người mới xác định bạc này thật sự là cho họ, vẻ mặt kích động, không dấu được vẻ vui mừng, Đồ Lý Dã Dã hưng phấn nói:
-Chừng này tiền cũng đủ kiếm một cô vợ rồi…
Hàn Mạc nhìn hai người bọn hắn trên mặt nở nụ cười chất phác, nhưng trong lòng cũng cảm phục, xem ra người của nước Phong cũng không phải khó có thể kết giao
Dường như nghĩ đến cái gì , Mễ Hạo Nguyên nhíu mày nhìn Hàn Mạc, hạ giọng nói:
-Ý của ngươi…ta không rõ. Ngươi tặng bạc cho bọn ta như vậy là vì cái gì? Vô duyên, vô cớ không ai bỏ ra nhiều bạc đến thế đâu!
Hàn Mạc không ngờ rằng người này thoạt nhìn thì thật thà, chất phác nhưng cũng không đến nỗi ngu ngốc, mỉm cười nói: