Hai giờ hơn.
Trong hành lang ngoài phòng giải phẩu, Đổng Học Bân có thể dùng cái từ gấp khó dằn nổi để hình dung, hắn chắp tay sau đít đi qua đi lại một vòng rồi lại một vòng trong hành lang, một hồi vỗ vỗ trán, một hồi gãi gãi đầu, quả thật cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, trong lòng bất ổn, không thể bình tĩnh được, nhìn bóng đèn sáng trên cửa ngoài phòng giải phẫu, thằng nhãi này hận không thể một cước đá bay cánh cửa đi nhìn tình huống bên trong một cái, không rõ ràng trạng thái của vợ nên hiện tại Đổng Học Bân như là kiến bò trên chảo nóng, ngoại trừ sốt ruột cũng là thấp thỏm.
"Học Bân, con ngồi một chút đi." Tạ Quốc Kiến nói.
Đổng Học Bân nắm chặt nắm tay, "Chú hai, con làm sao mà ngồi được!"
Tạ Hạo cũng nói: "Anh rể, anh đừng đi lòng vòng nữa, em sắp hôn mê rồi."