Diệp Phàm nhanh chóng đứng ra giảng hòa, giải tỏa không khí.
Lúc này máy nhắn tin của Trương Vĩnh Siêu đột nhiên vang lên, sau khi đi gọi điện thoại trở về báo phải đi làm nhiệm vụ nên đắc tội đi trước.
Phạm Hoành Võng trầm mặc một lát, cuối cùng hạ quyết tâm, vì chiếc ghế Cục trưởng mà tạm thời vứt mặt mũi sang một bên, giơ chén rượu lên nói:
- Phó bí thư Diệp, tôi xin kính cậu một chén trước. Tôi có chuyện muốn phiền cậu hỏi một chút.
- Hai chúng ta cùng uống là được, có chuyện gì cục trưởng Phạm xin cứ nói.
Diệp Phàm cũng giơ chén lên, ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng vẫn có chút buồn bực.
Bản thân mình lẽ nào có bản lĩnh giúp Phó cục trưởng của Cục an ninh thành phố Phạm Hoành Võng lên chức được sao? Thật sự cảm thấy có chút khó tin, chín mươi chín phần trăm là chuyện đùa, không hề bình thường một chút nào.
- Chú Diệp, chú và chú anh rể Kiến Thần của tôi là anh em, chúng ta cũng xem như là người trong nhà, có chuyện xấu gì tôi cũng không sợ mất mặt
Vừa nói đến đây, Phạm Hoành Võng đột nhiên nhớ ra, khi rời khỏi phòng làm việc của Cục trưởng Nguyễn, Cục trưởng Nguyễn vẫn thản nhiên nói đùa một câu:
- Người anh em của Đoàn trưởng Thiết đó trẻ tuổi như vậy mà đã là một Phó chủ tịch thị trấn, nghe nói mới 19 tuổi, tiền đồ vô hạn. Hoành Võng, sau này cậu ta có thể còn tiến nhanh hơn cậu, nói không chừng sau này cậu còn là thủ hạ của cậu ta đấy! Ha ha...
- Ha ha! Đó là Đoàn trưởng Thiết sủng ái, Diệp Phàm còn không bay thẳng lên mây xanh
Phạm Hoành Võng cũng nói đùa đáp lại.
Hắn cũng biết đây chỉ là nói đùa, vì cho dù là Đoàn trưởng Thiết cũng chỉ là một binh đoàn trưởng đại tá trong quân đội, đối với những chuyện của địa phương có lẽ không nên nhúng tay vào.
Nếu như Diệp Phàm ở trong quân đội, có y che chở có lẽ trèo lên rất nhanh, nhưng ở chỗ này thì không thể nào ra sức được.
Mình năm nay mới 30 tuổi đã đảm nhận chức vụ Phó cục trưởng Cục an ninh thành phố đã mấy năm, chuyện này bên trong còn có rất nhiều may mắn.
Diệp Phàm 30 tuổi có thể trèo lên được cán bộ cấp phó ban có lẽ cũng không phải dễ dàng như vậy, ở địa phương muốn leo lên cao, cản trở còn lớn hơn nhiều, mọi việc càng phức tạp hơn, các mối quan hệ bên trong cũng rất quan trọng.
Nội tình của Diệp Phàm, Phạm Hoành Võng đã tra rõ, biết rằng sau lưng hắn không có chỗ dựa nào, một Đoàn trưởng Thiết thì làm được chuyện gì chứ.
Không có chỗ dựa muốn một bước lên mây tiến vào bộ phận chính quyền, còn khó hơn lên trời, lên được cái chức Phó chủ tịch thị trấn có lẽ đều dựa vào may mắn.
Còn muốn chủ quyền một phương, ví dụ như chiếc ghế Chủ tịch thị trấn thì không phải chỉ dựa vào may mắn là có thể làm được. Phải dựa vào nhân mạch, đương nhiên cũng phải có một chút bản lĩnh thật sự, không có nhân mạch cường đại muốn ngồi lên chiếc ghế chủ tịch của một thị trấn quả thực là khó khăn.