Quan Thanh

Chương 452: Đánh rắn giập đầu


Chương trước Chương tiếp

-Chúng ta còn nhiều thời gian, Chủ nhiệm An có nể mặt lão Đổng tôi không?

Đổng Kỳ Xương cười, thanh âm vô cùng êm ái. Tuy rằng không trực tiếp mở miệng "Khẩn cầu" nhưng trong lời nói đã toát ra ý "Khẩn cầu".

An Tại Đào do dự một chút.

Đổng Kỳ Xương là nhân vật số một của cơ quan ngôn luận của tỉnh, lại là Phó trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy, có thể nói là đại nhân vật trong giới truyền thông tỉnh Đông Sơn. Nếu chính mình muốn đi lên từ đây, công tác không thể tách rời được sự ủng hộ của giới truyền thông. Nếu đã như thế, cũng nên nể mặt y một chút.

An Tại Đào cười cười:

-Phó trưởng ban Đổng khách khí rồi. Ngài tự mình gọi điện thoại lại đây, tôi nào dám không nể mặt lãnh đạo. Được rồi, Phó trưởng ban Đổng, việc này coi như cho qua. Nhưng cá nhân tôi cảm thấy, một phóng viên vô tổ chức vô kỷ luật, bụng dạ khó lường như vậy, thật không thích hợp tiếp tục làm công tác truyền thông.

Gánh nặng trong lòng Đổng Kỳ Xương được giải tỏa, y âm thầm thở phào. An Tại Đào đồng ý nể mặt y, điều này làm cho y trong lòng cao hứng, chung quy không có bởi vậy mà cùng An Tại Đào kết thành "Kẻ thù". Nhưng sự buông tha của An Tại Đào cũng có giới hạn, kiên quyết không buông Tiền Nhất Bình, cái này cũng có nghĩa là hắn buộc mình phải "Trở mặt" với Cổ Vạn Tài.

Đổng Kỳ Xương trầm ngâm không lập tức đáp lời, An Tại Đào lại thản nhiên cười:

-Nếu lãnh đạo đã mở lời, tôi cũng sẽ không tính toán chi li nữa. Về phần Tiền Nhất Bình, nếu tòa soạn có thể xử lý tốt, tôi cũng sẽ không cần thiết phải đi qua trình tự tư pháp nữa. Ha ha.

Đổng Kỳ Xương nghe vậy trong lòng giống như bị kim đâm, cảm thấy có chút thấm thía.*

An Tại Đào cũng không có thúc giục, chỉ đứng ở đó cầm ống nghe điện thoại, cũng không nói gì. Hai người duy trì sự yên lặng, ước chừng đến mấy chục giây.

Thật lâu sau, Đổng Kỳ Xương mới cười cười:

-Được rồi, Chủ nhiệm An, ân tình của anh tôi nhớ kỹ. Về phần Tiền Nhất Bình, tòa soạn chúng tôi sẽ nghiêm túc xử lý. Kế quả xử lý thế nào, tòa soạn sau khi họp Đảng ủy sẽ báo cáo với ban Tuyên giáo tỉnh ủy đồng thời cũng thông báo cho Chủ nhiệm An biết.

An Tại Đào cười cười:

-Được rồi, cảm ơn Phó trưởng ban Đổng đã hiểu cho. Tôi sẽ chờ tin tức tốt lành của Phó trưởng ban Đổng.

Nói xong, hai người lại hàn huyện mấy câu, đều là những "lời nói khách sáo" trong chốn quan trường, sau đó mới cười ngắt điện thoại.

An Tại Đào chậm rãi hướng phòng họp đi đến, Lý Tương đã về trước. Đợi đến lúc An Tại Đào cùng với Dương Hoa và Trương Lâm Lâm đi đến phòng họp, Lý Hướng Dương cùng với Trương Nghị Hòa, Lý Tương vừa lúc đi ra, mọi người gặp nhau ở *cửa phòng họp.

-Chủ nhiệm An, chúng tôi về đây. Phó trưởng ban Đổng nói, trở về lập tức họp để bàn về việc của Tiền Nhất Bình. Lý Hướng Dương chủ động giơ tay cùng An Tại Đào bắt tay, sau đó đánh giá thật kỹ người thanh niên thần sắc bình tĩnh ôn hòa này, trong lòng không kìm được bốc lên một luồng hơi lạnh.

Cán bộ cấp Phó giám đốc sở trẻ tuổi này là người như thế nào? Lý Hướng Dương giờ phút này đột nhiên giật mình, cảm thấy chính mình không ngờ tìm không thấy một từ để hình dung An Tại Đào trước mặt.

-Lý tổng, đi thong thả. Anh xem, nếu không phải là trong lúc dịch bệnh đang hoành hành, nói như thế nào cũng phải mời Lý tổng lưu lại dùng một bữa cơm.

An Tại Đào dường như không có việc gì, cười cùng lý hướng dương hàn huyên mấy câu. Sau đó vẫn cùng với Dương Hoa và Trương Lâm Lâm, một đường tiễn ba người Lý Hướng Dương xuống lầu, sau đó cùng ba người vẫy tay từ biệt.

...
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...