Nếu Sở không điều một Chánh văn phòng tới đây, rất rõ ràng là lãnh đạo Sở chuẩn bị đưa Dương Hoa từ phó chức lên chính chức. Chỉ là do Dương Hoa chưa đủ kinh nghiệm và uy tín cho nên trước mắt chỉ tạm thời chủ trì một thời gian, sau khi đã tích luỹ kinh nghiệm và uy tín, lúc đó mới đưa lên làm chính.
Trương Lâm Lâm từ văn phòng đi đến trước mặt Dương Hoa, hạ giọng nói:
-Chánh văn phòng Dương, không ngờ lãnh đạo mới tới thật đúng là nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán nha, đi làm chưa đến nửa ngày mà đã bắt đầu triển khai công tác, xem ra tác phong rất cứng rắn.
Trương Lâm Lâm ở dưới quyền Dương Hoa đã lâu, đương nhiên quen thuộc với cô. Dương Hoa lườm cô ta, sẵng giọng:
-Đừng có bàn tán sau lưng lãnh đạo. Lâm Lâm, cô đã công tác ở cơ quan nhiều năm, sao không biết giữ mồm giữ miệng thế? Hả?
Trương Lâm Lâm bị mắng, cười hì hì:
-Chỉ là thuận miệng nói thôi. Chánh văn phòng Dương, xin chị đừng nâng cao quan điểm, chụp mũ cho tôi!
Dương Hoa cười cười, đang định ra ngoài, đột nhiên một người đàn ông trung niên có khuôn mặt sáng sủa xuất hiện trước cửa. Ông ta trầm giọng, hỏi bằng giọng nghi hoặc:
-Cô Dương, các cô làm cái gì vậy? Phòng họp sao lại biến thành thế này?
Thấy là Phó chánh văn phòng Cổ Vạn Tài tới, Dương Hoa không dám chậm trễ, vội bước ra đón, cười nói:
-Chánh văn phòng Cổ, đây là Tỉnh uỷ thành lập một văn phòng giám sát của tổ lãnh đạo, sau khi xin ý kiến Chánh văn phòng An mới tới và Trưởng ban Thư ký Chu, Trưởng ban Thư ký Chu đồng ý cho chúng tôi biến phòng họp thành văn phòng để sử dụng.
Cổ Vạn Tài nhíu mày: