Quan Thanh

Chương 315: Họp ngay tại hiện trường


Chương trước Chương tiếp

Cũng chỉ như vậy được một hồi, nhưng Lương Cương đã bị mấy tên hung ác đánh cho bầm dập, vết thương đầy người, nằm trên mặt đất rên rỉ. Lương Vượng thảm thương đỡ con trai dậy, nước mắt nước mũi chan hoà nhìn về phía Bành Quân tỏ ý cảm tạ.

Chiếc ao da đen trên người Bành Quân dính đầy vết máu, cũng không biết là máu của bọn lưu manh hay máu từ vết thương của y. Y quay đầu lại liếc nhìn về phía An Tại Đào, đã thấy hắn hướng về phía đồn công an cách đó không xa chạy đi.

Gió lùa rít gào quanh đồn công an. Một viên công an đứng tuổi đang ngồi bên lò lửa cặm cụi nướng khoai lang, đột nhiên nghe có người gõ cửa tiến vào, liền ngẩng đầu lướt nhìn An Tại Đào một cái, nhíu mày:

-Làm gì? Mau đóng cửa lại, lạnh quá!

-Bên kia xảy ra chuyện, có mấy tên côn đồ đánh người, anh mau qua xem đi!

Viên công an có mùi rất khó ngửi, vừa có mùi chân thối lại có mùi trứng thối. An Tại Đào nhíu mày, chẳng những không đóng cửa, ngược lại còn mở rộng hơn. Gió lạnh buốt ùa vào, viên công an kia đứng dậy giận dữ:

-Làm cái gì vậy? Ở đây lưu manh rất nhiều, một mình tôi không lo xuể được. Anh bớt lo chuyện người, đi ra nhanh lên đi!

Nói xong, viên công an thô bạo đẩy An Tại Đào ra khỏi phòng, sau đó "rầm" một tiếng, đóng cửa lại, lại ngồi xuống tiếp tục nướng khoai. Từ đầu đến cuối, gã ta không thèm nhìn về phía An Tại Đào nói bọn lưu manh đánh người, dường như đã quá quen thuộc với loại chuyện như thế này.

An Tại Đào cắn chặt răng, ngẫm nghĩ một chút rồi cũng đành tạm thời chịu thua. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Bành Quân đang "sửa trị"mấy tên côn đồ kia.

Bỗng nhiên hắn rõ ràng tất cả, sở dĩ bọn côn đồ này có thể hoành hành không chút cố kỵ ở đây, chắc chắn là do có sự ngấm ngầm dung túng của cảnh sát. Nếu không phải cảnh sát mở một con mắt, nhắm một con mắt, bọn chúng cũng không dám lộng hành.

Đương nhiên, đồn công an cũng không thể đưa quá nhiều cảnh sát và tập trung sức nhiều vào nơi này, mà một hay vài cảnh sát có dám quản chuyện của bọn côn đồ này hay không, thật đúng là khó nói. Chỉ sợ, chỉ cần chúng đừng "quậy" quá mức là không công an nào "quan tâm" đến chúng.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...