- Các anh, các anh đều không phải là người.
- Ha ha, ha ha …
Trần Đại Đầu cười một cái lạnh lùng.
- Thôi, đừng diễn nữa, trong lòng cô không chừng còn vui sướng nữa kia, có thể cùng lên giường với Hạ Tưởng, để cho cô ôn lại mộng xưa, là việc hạnh phúc nhất của đời người rồi, hơn nữa lại còn có thể kiếm được tiền, cớ sao lại không làm chứ? Dương Bối, tôi nói cho cô biết, cô không chỉ phải lên giường với Hạ Tưởng, mà còn phải chụp ảnh lại, xong việc, không những mẹ cô có tiền để chữa bệnh, tôi cũng sẽ cho cô một khoản tiền lớn, thả cô ra. Nếu cô không đồng ý, hừ, cô biết rõ sẽ có hậu quả gì.
- Tôi sẽ không bao giờ đồng ý đâu, anh từ bỏ ý định đấy đi!
Dương Bối không biết dũng khí từ đâu đến, đứng phắt dậy, vung tay ném chìa khóa xe vào Trần Đại Đầu.
- Xe trả lại cho anh, tôi không cần gì cả, lập tức ly hôn.
Trần Đại Đầu nhất thời thẹn quá hóa giận, tiến lên đánh cho Dương Bối hoa mắt chóng mặt, vẫn chưa nguôi giận, lại đá cho Dương Bối một cái ngã lăn xuống đất, Dương Bối bị đánh cho bò lê bò càng trên đất, Trần Đại Đầu vẫn chưa chịu buông tha, lại giẫm một chân thật mạnh lên lưng của Dương Bối, hung tợn nói:
- Có đồng ý không?
Dương Bối toàn thân đau nhức, vẫn một mực cắn răng nói:
- Tôi chết cũng không đồng ý.
Trần Đại Đầu càng tức giận, tay đấm chân đá, cứ thế đánh cho Dương Bối chết đi sống lại.
Nga Ni Trần ở một bên, vốn dĩ định can ngăn, đàn ông đánh phụ nữ cũng thật sự là rất mất mặt rồi, nhưng chỉ cần nghĩ đến Dương Bối là nhân vật duy nhất có thể gây rắc rối cho Hạ Tưởng trong giai đoạn hiện tại, cũng đành giả vờ làm ngơ, quay mặt đi chỗ khác.
Dương Bối tim như muốn vỡ ra, hai người đàn ông đánh cô thừa sống thiếu chết, còn là anh em ruột, cô ta coi như đã nhìn thấu bộ mặt của anh em nhà họ Trần, vốn dĩ cô ta nghĩ thà chết chứ không chịu khuất phục, nhưng Trần Đại Đầu quả thật là đã ra tay quá dã man, đánh cho cô ta đau không chịu được, lại nghĩ đến bệnh tình của mẹ đẻ quả thật là không thể chậm trễ một phút nào nữa, trong lúc tủi hận và không còn cách nào khác nữa, cô ta cuối cùng cũng đã khuất phục rồi:
- Tôi… đừng đánh nữa, tôi đồng ý!
- Con tiện nữ,
Trần Đại Đầu nhổ phì một cái