- Phó thị trưởng Hạ, tôi bình thường rất bận, bình thường Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố thường mời tôi tham dự một số hội nghị, tôi đều phải từ chối…
Ngụ ý là gã chủ động gọi điện thoại, đã cho Hạ Tưởng thể diện rất lớn rồi.
Hạ Tưởng cười:
- Tôi cũng biết ông Sato công việc bận rộn, gần đây tôi cũng có nhiều việc vặt, quả thực là thoát không nổi. Trước tiên có việc làm ăn của Vương Sắc Vi gặp phải sự cạnh tranh không lành mạnh, bây giờ lại có nhà đầu tư chuẩn bị đến thành phố Lang đầu tư vào nhà máy sơn, bận tối mày tối mặt. Nên chỉ đành cảm ơn ý tốt của ông, ông Sato nếu có việc bận, thì cứ đi giải quyết đi nhé.
Sato đụng phải một cái đinh không mềm không cứng, lại bị Hạ Tưởng nói bóng gió vài câu, thiếu chút nữa phát tác, nếu là Phó thị trưởng khác, gã không chừng đã sớm cúp điện thoại rồi, nhưng uy danh của Hạ Tưởng quá lớn, gã không dám làm càn, chỉ có thể chịu nhịn, cuối cùng nói một câu:
- Được, nếu như thế, có cơ hội thì tính tiếp vậy.
Sato cho rằng Hạ Tưởng sẽ cúp điện thoại, không ngờ, Hạ Tưởng lại đột nhiên nói một câu ngoài đề tài:
- Ông Sato, Trung Quốc có một câu châm ngôn – có việc nên làm, có việc không nên làm, đàn ông, làm việc phải biết chịu trách nhiệm, dám làm, dám chịu.
Điện thoại đã tắt, Sato bỗng chốc ngây người ra, hàm nghĩa trong lời nói của Hạ Tưởng rất phong phú, khẳng định là bóng gió điều gì? Lẽ nào là… Đôi mắt gã đảo qua đảo lại, cuối cùng ngồi quay trở lại ghế, lôi ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra một chiếc khăn mùi soa trắng hình vuông, ở chính giữa, là một đám màu đỏ nhìn thấy mà giật mình.
Chuyển sang đỏ – vì duyên cớ là thời gian đã quá lâu rồi, màu sắc đã mờ nhạt đi nhiều, Sato nắm trong tay, bỗng nhiên nhớ đến cái đêm cuồng loạn của vài năm trước. Vẻ mặt hoảng sợ, rụt rè của Ngụy Hồng Thanh, một lần nữa lại hiện về trước mắt gã…
Hạ Tưởng ba lần cự tuyệt Nga Ni Trần một lần từ chối Sato, lập trường vô cùng rõ ràng dứt khoát, chính là trước khi lấy đủ thành ý từ đối phương, hắn sẽ không ngồi xuống đàm phán. Đương nhiên hắn cũng biết, đối phương có nhiều cách, tìm hắn nói chuyện trực tiếp chỉ là một trong nhiều thủ đoạn, vẫn còn rất nhiều thủ đoạn bức bách chưa thi triển.