Y nhìn xung quanh thấy không có ai mới nói nhỏ:
- Cũng may tôi không lắm mồm, nếu không thì đúng là đắc tội với anh rồi.
Phó Hiểu Bân ngạc nhiên:
- Sao vậy?
- Bí thư Khang vừa mới đến văn phòng của tôi, bảo tôi trước mặt Chủ tịch quận Hạ nói tốt cho Thang Văn Cử mấy câu, tôi vẫn chưa nói! Anh nghĩ Chủ tịch quận Hạ là ai, việc lãnh đạo quyết định tôi dám nói linh tinh sao? Bây giờ tôi mới biết, hóa ra dụng ý của Bí thư Khang không chỉ vì muốn tiến cử Thang Văn Cử mà còn bởi Hoàng Vĩ Cương có quan hệ với Chủ nhiệm Phó.
Phó Hiểu Bân vốn đã rất bất mãn với Khang Thiếu Diệp, không ngờ Khang Thiếu Diệp còn chơi mờ ám sau lưng nên càng giận tím mặt, đứng trên bậc thang thở hổn hển cả giận nói:
- Khang Thiếu Diệp thật chẳng phải thứ gì, vì để tiến cử Thang Văn Cử mà dám bàn mưu tính kế sau lưng tôi? Được, gã được lắm, điểm tốt của gã tôi đều nhớ rõ, sau này sẽ tính sổ.
Kim Hồng Tâm không giống với Phó Hiểu Bân, y không phải là sợ đắc tội với Khang Thiếu Diệp mà là biết anh ta muốn ổn định vị trí thì nhất định phải theo sát Hạ Tưởng, đứng đúng đội ngũ. Hạ Tưởng với Khang Thiếu Diệp hiện rõ không phải người đi chung một đường, đắc tội thì đắc tội rồi không có gì to tát cả. Hơn nữa Chủ tịch quận Hạ hiển nhiên có ý lôi kéo Phó Hiểu Bân, phân hóa quan hệ giữa các Ủy viên thường vụ Quận ủy. Y làm lính hầu cũng đã gián tiếp chứng minh sự tín nhiệm của Chủ tịch quận Hạ đối với y.
Đương nhiên, cũng là sự thăm dò và thử thách của Chủ tịch quận Hạ đối với y.
Tới phòng làm việc của Hạ Tưởng rồi, Hạ Tưởng nhìn vẻ mặt của Kim Hồng Tâm thì biết Kim Hồng Tâm đã lĩnh ngộ được ý đồ của hắn. Trong lòng vui vẻ, biết Kim Hồng Tâm là người có thể dùng được, nên cũng không nói nhiều nữa, trực tiếp đưa tài liệu của Hoàng Vĩ Cương đặt trên mặt bàn, nói:
- Chủ nhiệm Phó, đã quyết định Hoàng Vĩ Cương rồi, qua so sánh vẫn thấy anh ta phù hợp với những tiêu chuẩn dùng người của tôi hơn.
Hạ Tưởng nhấn mạnh tiêu chuẩn dùng người của hắn là cho Phó Hiểu Bân một ám chỉ mãnh liệt, để xem Phó Hiểu Bân có lĩnh hội được không.